Hiển thị các bài đăng có nhãn Phong su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phong su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Cha trói mẹ dưới chân giường hì hả hiếp con

Cha trói mẹ dưới chân giường hì hả hiếp con | hay88.com
“Trong một lần không kiểm soát được cơn say, ông trói mẹ M. lại dưới chân giường, để bà chứng kiến cảnh ông hỉ hả cưỡng đoạt thân xác con gái mình” – M. bắt đầu kể về cuộc đời đầy bão tố của mình bằng câu chuyện như thế...

Nhiều lần, tôi bốc máy gọi cho M., cô đều từ chối gặp với lý do: Những người làm nghề như cô, còn gì mà nói; có nói, cũng chẳng ai nghe.
Thôi thì, má hồng phận bạc; càng cố chôn chặt quá khứ bão bùng ấy càng sâu càng tốt. Thế nhưng, quá khứ bão giông ấy nó cứ như một bóng ma ám ảnh cuộc đời cô. Đêm đêm, cô chợt bừng tỉnh giấc rồi la hét, mồ hôi nhễ nhại. Có lẽ, chẳng bao giờ M quên được kí ức đó.
Gặp M. sau gần hai năm chị “giải nghệ”, những dấu vết tàn phá vẫn đeo bám, khắc sâu trên dung nhan người phụ nữ một thời khấy đảo các sàn nhảy. Dường như những ám ảnh về “quá khứ” vẫn khiến chị giật thót mỗi lần nhắc đến.
Nhưng, chị vẫn kể lại cho chúng tôi nghe, bằng chất giọng trầm buồn, khàn đặc khói thuốc. Vì “nói được nó ra đến đâu thì nó làm cho tâm trí mình nguôi ngoai đi chừng ấy”.
Tuổi thơ bầm dập
Sinh ra và lớn lên trên một vùng biển nghèo. Ký ức về những bãi cát dài nóng bỏng chân, những cơn gió xơ xác quện mùi biển mặn mặn mòi và những ngôi nhà xiêu vẹo như chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí chị.
M. nói, chị có thể ngồi cả ngày để kể về quê hương, về những buổi chiều ngồi trước biển nghe sóng vỗ, ngắm những con cá nhỏ bằng ba bốn ngón tay được gỡ khỏi lưới vào buổi sớm mai và những đêm trăng tròn vành vạnh long lanh trên mặt biển.
Tôi bảo, chị có tâm hồn lãng mạn, M cười: mỗi người dân vùng biển đều mang trong mình một nhà thơ. Nghe M kể chuyện, tôi bỗng quên mất người ngồi trước mặt mình đã từng là cô vũ nữ với những điệu nhảy bốc lửa từng làm điên đảo các đại gia trẻ một thời.
Hồi nhỏ, M là một đứa trẻ lầm lì, ít nói. M không bất hạnh như một số đứa trẻ khác ở vùng biển quê mình. M có đủ cả cha lẫn mẹ. Sự mất mát, thiếu hụt ở nơi đó là chuyện thường tình lắm. Sóng to, biển dữ, thuyền tàu lênh đênh trên biển khó hẹn ngày trở về.
Những đứa trẻ lấm lem cát bằng tuổi M thường mất bố từ nhỏ. Nhưng M lại bị rơi vào một bi kịch khác. Bi kịch của niềm tin bị đánh mất.
Tự sự đẫm nước mắt của một gái nhảy
Trong ký ức của M, vùng biển nơi cô sinh ra có cả hạnh phúc, có cả đớn đau tột cùng. Từ ngày mẹ cô nhảy xuống biển tự vẫn vì ông chồng mất hết nhân tính, không còn vương vấn gì, M ra đi tìm cuộc sống cho riêng mình. (Ảnh minh họa).

Tuổi thơ M lớn lên trong những trận đòn bạo liệt của bố mỗi lần ông uống rượu say. Mẹ không thể can ngăn vì cũng đang oằn mình hứng chịu những cú đấm đá của chồng. Sau những chuyến đi dài ngày trên biển, bố không tin M là con của ông.
Bố M đen đúa, còn M da trắng bóc. Mắt bố chị dài, lầm lì còn mắt chị tròn xoe. Mẹ M lại xinh đẹp, diễm tình. Ông chửi rủa mẹ M là đồ lăng loàn, là giống đĩ thõa. M cười buồn nói với tôi: “ngày xưa, nghe hai từ đĩ thõa từ bố, cứ nghĩ nghĩa của nó là đẹp như mẹ vậy. Đến khi lớn lên thì mới biết hóa ra nó là đòn roi, là nhục nhã”.
Năm 17 tuổi, M có mối tình đầu tiên. Đó là một người đàn ông lái tàu chở than, đến từ một nơi khác. Người đàn ông đã chững tuổi, rắn rỏi và biết cách quan tâm. Người đàn ông này đã cho M một bờ vai vững chắc để dựa vào.
Trong men say của tình yêu, M đã đem cả tấm thân trong trắng, đáng thương trao cho người đàn ông ấy.
Ngày M phát hiện ra mình trót mang trong mình đứa con của anh ta sau những lần ái ân vụng trộm, cũng là lúc có đám phụ nữ kéo đến đánh ghen...
Kể đến đây, giọng chị nghẹn lại, chị bắt đầu phải đưa tay quệt ngang những giọt nước mắt. Những cú đạp mạnh vào bụng đã khiến chị trụy thai. Nhìn dòng máu đỏ chảy ướt lênh láng đũng quần, chị thấy mình đau như bị ai cầm dao cắt đi từng khúc ruột.
Nhục nhã ê chề trong mắt xóm làng, bố M uống nhiều rượu hơn, đánh đập mẹ con chị dữ tợn hơn. Trong một lần không kiểm soát được cơn say, ông trói mẹ M lại dưới chân giường, để bà chứng kiến cảnh ông hỉ hả cưỡng đoạt thân xác cô con gái mang dòng máu đĩ thõa của mình.
Mẹ M vì quá đau đớn và uất ức đã tìm đến cái chết dưới lòng biển. Không còn gì vương vấn, lại không thể đối mặt với chính người cha của mình, M ra đi.
Giọng chị kể nghe xót xa, cái xót xa của một người phụ nữ có tuổi thơ đầy rẫy ám ảnh tủi nhục. “Giá như hồi ấy có xét nghiệm ADN em nhỉ, thì mẹ con chị đâu đã phải chịu khổ, biết đâu đã có một cuộc đời khác rồi. Mà em biết không, chị vẫn ước chị không phải là con gái của ông ấy, như vậy những điều đã trải qua đỡ nhục nhã hơn” – M gạt ngang giọt nước mắt chực trào ra.
Lối rẽ
Một mình giữa nơi đất khách quê người, không ai quen biết. Nhưng với khuôn mặt dễ nhìn, lại có vóc dáng săn chắc, nhanh nhẹn của những người con gái vùng biển. M được nhận vào làm công việc chạy bàn tại một vũ trường.
“Công việc tử tế duy nhất của chị đấy!”- M nói.
M mất một thời gian dài để làm quen với việc bưng khay đồ. Càng khó khăn hơn khi thích ứng với âm thanh chát chúa và tiếng hò hét đến lạc giọng của những vị khách tìm đến sàn nhảy.
Họ nhiều tiền và chi rất mạnh tay cho những đêm vui vẻ. Nhưng số tiền kiếm được đôi khi chẳng đủ để chị trang trải tiền thuê nhà, tiền ăn hàng ngày. M ở chung nhà với mấy cô vũ nữ làm việc tại sàn nhảy.
Ngày nào họ cũng phấn son lòe loẹt, váy áo xúng xính. Họ kiếm được rất nhiều tiền từ những đêm nhảy mồi và biểu diễn.
Tự sự đẫm nước mắt của một gái nhảy
Cuộc đời M bắt đầu sang một trang mới khi cô vào làm tiếp viên tại một sàn nhẩy. Những đêm nhập ngụa trong rượu mạnh, trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc đã biến M thành một con người khác - (Ảnh minh họa)

M thật thà kể, thời điểm ấy, không hiểu sao trong đầu chị dày đặc những suy nghĩ về tiền bạc. “Hình như lòng tham tồn tại ở phía bên trong. Mà bản chất mình yếu đuối, nhu nhược. Khi thấy những đồng tiền tuôn ra là mình cứ mụ mị lao theo nó”.
Chị bắt đầu tập tành nhảy nhót. Vốn thân hình cân đối, dẻo dai, nở nang, chẳng mấy chốc M đã thành thục với đủ các ngón nghề uốn éo, múa lượn từ những cái lắc hông, uốn thân, đẩy ngực.
Trong ánh đèn nhập nhoạng, bôi phấn thật dày, tô môi thật đậm, M quên đi chính mình với những bộ trang phục cũn cỡn, màu mè, khiêu gợi.
Từ lúc nào, M trở thành một cô “gái nhảy” với những màn múa bốc lửa làm điêu đứng các đại gia tìm đến sàn nhảy mua vui.
Câu chuyện bị chững lại ở đó, M thoáng nhiên dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm như đang ngẫm nghĩ điều gì đó. Có thể là chị đang nuối tiếc, hoặc chị đang tự trách bản thân, đang dằn vặt vì những cú sẩy chân trượt ngã.
Chúng tôi cố giữ im lặng, không cố gặng hỏi thêm. Bởi chúng tôi biết, đó mới chỉ là quãng đầu tiên “biển lặng” trong phần tư cuộc đời vẫy vùng trong tiếng nhạc của cô gái vùng biển có đôi mắt u buồn.

Cơn điên lắc lư kiểu "nhà quê" của "dân bay" phố biển

Cơn điên lắc lư kiểu ‘nhà quê’ của ‘dân bay’ phố biển | hay88.com
Trong cái phòng hát chưa đầy vài chục mét vuông ở vùng ven biển, khói thuốc và men bia hắt lên nồng nặc.
Những tiếng hét đến khàn cổ, những bản nhạc sàn được mở hết công suất, Hiền vớ chiếc điếu cày, nhồi một bi thuốc cỏ, rồi bật lửa rít mạnh, những khói thuốc được ém kỹ, ánh đèn laze nhấp nháy đến lóa cả mắt, một góc khuất, nhóm thanh niên đang lắc lư, tay chân nhảy múa điên loạn theo điệu nhạc. Họ đang phê và bay theo thuốc cỏ.

Kiểu đốt đời không giống ai

Thuốc cỏ, đập đá không còn gì mới trong giới ăn chơi, nhưng với vùng quê biển như Cửa Lò (Nghệ An) thì đang rộ lên. Không có nhiều tiền để chơi ke (Ketamine), thuốc lắc (còn gọi là kẹo) hay dùng các loại thuốc nhiều tiền khác nên tài mà (lá cần sa thô) được dân chơi gọi với cái tên mĩ miều "thuốc cỏ" đang là loại hàng bình dân ở vùng quê này.

Giờ về đây, bất cứ đám cưới, đám hỏi, ngày lễ, Tết hay bất cứ tiệc hát hò nào, đều có sự hiển diện của "thuốc cỏ". Nó được mua bán, hút hít và trao đổi công khai giữa thanh thiên bạch nhật mà không sợ một mối lo ngại nào.

Hiền, một dân chơi có tiếng đất Cửa Lò bảo rằng, việc mua thuốc cỏ dễ như trở bàn tay, chỉ cần alo là hàng sẽ được phục vụ tận mồm với đủ thể loại, kiểu dáng. Nếu là dân quen, sẽ được mua hàng "chính hãng" còn mới tập tẹ dễ mua hàng lởm được pha thuốc lào. Hiền đưa tôi đến đám cưới một người bạn cùng xóm với Hiền. Không giống như những đám cưới quê 2- 3 năm trước mà tôi từng đến tham dự, buổi tối thanh niên sẽ đến hát hò, ăn kẹo uống nước và trò chuyện vui vẻ, thì giờ đây, những tiệc vui như thế này sẽ là cơ hội để cho các chàng trai trẻ thể hiện sự sành điệu với những bản nhạc sàn đang hot.

"Thuốc cỏ" một loại thuốc mới của dân chơi phố biển.
Đám cưới được trang bị những chiếc loa công suất lớn, trên sân khấu, ánh đèn sáng lóa nhấp nháy và ở dưới đám thanh thiếu niên nhảy nhót loạn xạ. Và ở những nơi đặc biệt như thế này, "thuốc cỏ" được sử dụng hết công suất cho những con chiên của nó.

Ngọc, một người bạn đi cùng Hiền ngồi bên cạnh tôi nói rằng, giờ ở đám cưới nào mà không có nhạc sàn và thuốc cỏ thì chứng tỏ đám cưới đó không có "đẳng cấp". Thời buổi ăn chơi này, đám cưới không có nhạc sàn thì quê lắm, mà có nhạc sàn không có nhảy nhót thì cũng mất vui. Và điều hiển nhiên, muốn không mất vui thì phải có thuốc cỏ. Qua cuộc trò chuyện với Ngọc, mới hiểu ở vùng quê này việc hút thuốc cỏ, một loại hàng hóa cấm buôn bán, tàng trữ và sử dụng lại dễ dàng đến như thế. Như lời Ngọc nói, ai cũng có thể hút nó, nếu có một ít tiền.

22h, khi đám cưới đã thưa người dần, cũng là lúc Ngọc, Hiền và nhóm bạn thân tụ tập bắt đầu "K0", "nghĩa là chơi bời vào lúc 0h đấy chú em", Hiền giải thích. 22h30, khi những hơi sương lạnh bắt đầu phủ lấy vùng biển này, cũng là lúc mà Hiền, Ngọc, Hoàng và đám thanh niên nổ máy rú ga, tiến về đường Bình Minh, chọn một địa điểm bay quen thuộc, bắt đầu với cuộc vui "K0".

"Những phi đội bay nhà quê”

Nơi chúng tôi đến là một quán karaoke có quy mô vào tầm bậc trung. Một người nói giọng miền Bắc, theo như Hiền giới thiệu là quản lý quán hát này, tay cầm điếu thuốc cất giọng: "Tối nay bay đến mấy giờ thế? Ngày cuối tuần hơi đông khách, các chú ngồi đây uống nước chờ tí anh điều chỉnh phòng cho". "Ok, vẫn không tử (phòng 04 - không chết - PV) nhé", Hiền cười với ông quản lý.

Đang ngồi uống nước, bỗng đâu có một cậu tuổi choai choai, khoảng 15, 16 tuổi gì đấy, bước ra phòng lễ tân gọi cái gì đó. Hai tay vẫn giơ lên trời huơ huơ, đầu không ngừng lắc lư, đôi chân nhảy nhót theo bản nhạc hắt ra từ phòng hát. Tôi đưa mắt ám chỉ cho Hiền và Ngọc nhìn theo, hai anh bạn cười nắc nẻ: "Phi đội bay đang phê đấy. Giờ các chú ở đây tuổi trẻ tài cao lắm, tuần nào cũng đi bay hết, không có tiền thì đi xin, xin không có thì trộm cắp". Ngồi khoảng 30 phút, người quản lý báo hiệu đã có phòng, chúng tôi tầm khoảng chục người chen chúc trong cái phòng nhỏ chưa đầy 20m2, mùi rượu bia và khói thuốc của đám hát trước để lại vẫn còn nồng nặc. Hiền gọi cậu lễ tân cho mấy két bia Hà Nội và cái điếu cày.

Tôi ngạc nhiên, đi hát karaoke mà cũng bắn thuốc lào à, ăn chơi thật, Hiền cười bảo: "Lào gì, rít cỏ mà bay, chú thích thì tí nữa làm vài khói mà lấy cảm hứng. Đến đây, tôi mới hiểu cái trò hút cỏ tài mà này cũng vui thật".

Khi bia và mồi nhậu đã đầy đủ, cả đám thanh niên hát hò và chúc tụng từ cốc này sang cốc khác. Ở một góc khuất, Hiền đang móc lấy những gói nilon nhỏ như bao diêm, xé ra đổ một loại nhìn trông như thuốc lào, nhưng có màu xanh thẫm và vụn nát hơn đôi tí.

Một túi khác, Hiền mở ra một gói thuốc lá, trong đó có 4, 5 điếu thuốc theo Hiền nói thì đã được moi ruột thuốc thật để nhét cỏ vào. Khi tất cả mọi người dường như đã hơi phê bia, Hiền bắt đầu nhét thuốc vào điếu, bật lửa và đi một phòng. Những con nghiện hút rồi chuyền tay nhau trong tiếng vỗ tay và hò hét: "ém đi, ém kỹ vào, đừng để khói nào bay ra khỏi miệng đấy. Hàng quý cả đấy". Khoảng 2, 3 phút sau, dường như đã có chút ngấm, Ngọc cầm điều khiển về phía đầu hát, bắt đầu chọn những bài nhạc sàn đang hot nhất và ấn chọn. Ở góc khác, một người bạn của Ngọc chuyển đèn neon sang đèn laze và bóng nhấp nháy công suất lớn. Khi những bản nhạc nonstop vang lên, cả đám lại rót bia chúc tụng, những cánh tay huơ huơ, miệng không ngừng hò hét và chân nhảy liên hồi.

2h20 sáng, hết bia, hết cỏ, cả nhóm ngừng nhảy, ai cũng kêu đói bụng. Theo Hiền, thuốc cỏ - tài mà này hút không giống như thuốc lắc, nếu ngừng hút khoảng 20-30 phút là hết cảm giác ảo ngay và sau mỗi trận chơi thuốc như thế này, cảm giác rất đói bụng, ăn ngon và ngủ khỏe. Sau khi thanh toán tiền ở quầy lễ tân, cả nhóm rời quán hát, tiếp tục đến ăn ở một quán nhậu cách đó khoảng vài ba km. Những câu chuyện vui trong mỗi dịp bay vẫn được nhắc lại như để làm kỷ niệm và rút kinh nghiệm. Chẳng hạn thằng A này ảo lên thì làm chục gói bim bim, thằng B thì cởi quần ra đứng ở giữa đường, có đứa còn sợ đến mức ôm cột điện bên vỉa hè ngồi khóc...

Theo tìm hiểu của chúng tôi thì việc mua bán thứ hàng cấm này ở Cửa Lò cũng dễ dàng và đơn giản lắm. Cầu nhiều, thì cung cũng lắm, ai thích hút theo kiểu thuốc lào thì mua loại đóng gói nilon, còn thích phì phèo kiểu thuốc lá thì mua dạng điếu đã được thay ruột thuốc cỏ. Dựa vào đó, giá cả cũng khác nhau, theo như Hiền thì loại đựng gói nilon 500 nghìn, nhồi vào điếu vinataba thì khoảng 80 ngàn. "Đó là giá cho khách chơi ít, còn như bọn này, cái giá bao giờ cũng hữu nghị, rẻ hơn 10-20%. Ở Cửa Lò này, mua thì dễ nhưng nếu không quen cũng dính hàng lởm nhiều lắm.

Tiền thì bỏ ra mua không tiếc, nhưng bị pha nên hút không có cảm giác phê chán lắm. Thường hàng ở trên Vinh chuẩn hơn, nhưng phải quen mới lấy được, với lại ở xa quá, lúc cần anh em toàn lấy ngay Cửa Lò này cho gần"
, Hiền nói với tôi như thể hiện sự sành điệu của dân chơi đất biển. "Thế tác hại khi hút thuốc cỏ, có ai biết không vậy”, tôi hỏi. "Nói thật, ở đây có cái chơi vui và thú vị là thích lắm rồi, ai quan tâm đến tác hại làm gì. Đọc báo, thấy nghe nói hút nhiều tài mà sẽ làm giảm sút trí nhớ chứ không biết rõ lắm về tác hại của nó. Chỉ thấy mỗi lần hút xong, đói bụng và ăn nhiều, ngủ ngon thôi", Hiền cười, cả nhóm thanh niên cười theo.

Và có lẽ, với cái suy nghĩ như thế, giờ ở vùng quê đất biển này, "thuốc cỏ" đã nở rộ rộng rãi ra mọi tầng lớp. Từ lớp trẻ choai choai, đến những bậc trung niên đã có tuổi, cứ say, cứ hát là thích ảo, thích phiêu với rượu bia và thuốc cỏ. Thứ hàng cấm này hiển diện ở khắp nơi và được sử dụng công khai trong mọi lễ hội, tiệc tùng, còn trách nhiệm của các cơ quan chức năng thì vẫn bỏ ngỏ sự quan tâm.

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Đằng sau những show diễn ê chề của đời gái nhảy

DDằng sau những show diễn ê chề của đời gái nhảy  | hay88.com

Dưới ánh đèn chớp hư ảo và tiếng nhạc dồn chát chúa chốn ăn chơi, M cùng “đồng nghiệp” của mình vẫy vùng trong những điệu nhảy rã rời...

Bán niềm vui, mua về nước mắt

Mọi thứ không đơn giản như những thứ ban đầu M nghĩ. Ngày nào M và những cô bạn cũng trở về nhà với một thân thể nhầy nhụa, bã bời.

Thậm chí, có những hôm mệt đến nỗi không buồn rửa mặt thay quần áo, mỗi đứa một góc nhà, vạ vật đánh một giấc để ru ngủ những khớp xương và những búi cơ đang căng phồng lên vì mỏi mệt.

Nghề nào cũng có cái giá phải trả. Nghề nhảy nhót ở các quán bar, vũ trường của M trả bằng những cơn đau nhức khắp mình mẩy sau những đêm mưa cồn và bão nhạc xập xình.

M bắt đầu chai sạn với những chiếc bộ váy áo khiêu gợi, khoét ngực hở đùi và những cách nói suồng sã nặng mùi nhục dục.

Phải có một sức khỏe cực tốt mới có thể trụ ròng rã như thế cả tiếng đồng hồ. Kể cả với những người còn trẻ trung, sung sức. M luôn cảm thấy mình bị vắt kiệt sức sau mỗi đêm nhảy nhót quay cuồng “tới bến”.

Và M bắt đầu sử dụng thuốc lắc để đủ sức. “Lần đầu tiên cắn thuốc cũng sợ lắm chứ. Cái cảm giác như mình không còn là mình nữa, mà là một ai đó khác đang bị những âm thanh từ chiếc loa thùng điều khiển. Nhưng không có nó thì không thể trụ nổi. Lần này đến lần khác, cắn mãi rồi đâm quen, đâm nghiện. Nghiện cả những ảo giác nó đem lại sau mỗi lần xõa xượi trong tiếng nhạc xập xình” - M bảo.

Và, M quên đi chính mình, quên cả quá khứ đau buồn nhục nhã.

M như chẳng muốn giấu giếm chúng tôi điều gì cả. Chị kể chuyện như đang dốc gan dốc ruột của mình ra mà chia sẻ.

Điều đó làm chúng tôi hiểu chị hơn, thương chị nhiều hơn. Chị ví von cuộc đời chị giống như chiếc bánh xe đặt trên đầu một con dốc. Khi đã chạm tay vào nó rồi thì nó chỉ cứ thế theo đà lăn xuống dưới vực mà thôi.

"Không có nó thì không thể trụ nổi. Lần này đến lần khác, cắn mãi rồi đâm quen, đâm nghiện. Nghiện cả những ảo giác nó đem lại sau mỗi lần xõa xượi trong tiếng nhạc xập xình”

Nhiều đêm ngồi vuốt lại những đồng tiền bo nhét vội vàng vào áo ngực sau những đêm cuồng loạn, bất chợt M cảm thấy rùng mình. Con gái có thì, tuổi xuân phơi phới rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian. Nhưng, M tặc lưỡi: kệ. Bởi, gần như cô không còn đường lùi.

Thuốc lắc, những cuộc chơi thâu đêm đã khiến M tàn tạ nhanh chóng. Nhìn khuôn mặt bợt bạt và cơ thể mỗi ngày một nhàu nhĩ của mình, M hiểu được quy luật đào thải của nghề.

Người chị em trụ lâu nhất của M cũng chỉ được vài năm. Rồi cũng sẽ có lúc M phải tìm cách kiếm sống bằng một nghề khác.

Dùng thân để cứu lấy thân

Hầu hết những cô gái như M đều có “chuyên môn” chăm sóc khách hàng rất chuyên nghiệp. Họ biết trăm ngàn kỹ nghệ để moi được tiền từ hầu bao của khách.

Những đại gia lại không bao giờ tiếc tiền vung tay cho việc thỏa mãn những niềm vui, từ tinh thần thị giác đến cơ thể xác thịt.

M tự học đến thành thạo đủ món nhảy múa, cả những màn giật lắc uốn éo cho tới múa cột, múa ghế, múa bia...

Đôi khi, các đại gia muốn tận hưởng thú chơi nặng mùi xác thịt bỏ tiền ra để mua từng mảnh áo mảnh quần được lột ra trong màn vũ nữ múa thoát y, lõa thể và dung tục.

Chị tâm sự “cái cảm giác những con mắt cứ hau háu, chằm chằm nhìn vào thân thể đang lõa lồ của mình cùng ham muốn dục vọng cao độ của những vị khách vây quanh “sân khấu” thật là đáng sợ. Đó là một cảm giác ê chề, nhục nhã, và nhơ nhớp”.

Nhưng rồi, vì miếng cơm manh áo, vì không còn con đường, không cách lựa chọn nào khác, M vẫn sẵn sàng biến thân thể mình một "món ăn tươi" bầy ngon lành trên bàn cho những vị thực khách lắm tiền ham sắc dục.

Sau những show diễn bơ phờ và tủi hổ ấy, M chiều lòng khách thêm một lần nữa. M trượt dài, trượt mãi trong những cuộc mua bán, đổi chác thân xác.

M không nhớ đã kiếm được bao nhiêu tiền sau chừng ấy vất vả, nhục nhã, chỉ biết số đấy chỉ đủ mua phấn son, thuốc lắc và ma túy.

Để tiếp tục sử dụng cho những lần bán thân sau đó. Bị dồn vào một vòng quay luẩn quẩn. Chị không tài nào nhớ được những người đàn ông đã đi qua cuộc đời mình. Ngay từ lần đầu tiên cho đến lần cuối cùng đem bán đổi thân mình, chị chưa một lần dám mở mắt nhìn người đàn ông đang hả hê truy hoan trên tấm thân xác xơ tiều tụy của chị trong mỗi cuộc hành lạc.

M trượt dài, trượt mãi trong những cuộc mua bán, đổi chác thân xác - (Ảnh minh họa)

Lúc trở về căn nhà trọ, gột đi lớp phấn son nhòe nhoẹt. Nhìn thấy khuôn mặt mình bợt bạt, xanh xao hốc hác. Chị ôm mặt khóc. Chị nhớ đến người mẹ của mình. Nhớ lời trăn trối của bà trước lúc ra đi, dù thế nào thì cũng phải sống tiếp.

M càng thêm lẻ loi và cô độc. Càng ngày M càng dễ bị ốm. Có lẽ ma túy cùng những đêm nhảy múa điên cuồng đã làm chị kiệt sức. Nhưng cơn thèm thuốc không bao giờ buông tha chị.

Có những khi M lên cơn vật thuốc mà trong nhà không còn cả sái thuốc mà hít lại. Chị lại lật khật đứng dậy, mò ra khỏi nhà trong cái sốt bốn mấy độ C.

Dù đã cố gắng kiềm chế, chúng tôi vẫn không ngăn được xúc động, và những giọt nước mắt xót xa khi nghe M rành rọt từng chi tiết cuộc đời mình.

Những vị khách làng chơi tìm đến vũ trường, tìm đến những chốn trụy lạc, bỏ tiền để mua niềm vui và những thỏa mãn nhu cầu xác thịt của bản thân. Nhưng để bán cho những “thượng đế” thứ niềm vui đó, những người phụ nữ như chị M đã phải đánh đổi rất nhiều đắng cay, tủi nhục và đau đớn.

Niềm vui thỏa mãn dục vọng nhanh chóng tan đi, còn giọt nước mắt nặng trịch thì ghim mãi sâu vào ký ức những người phụ nữ trót đưa chân vào bất trắc, ê chề. Để rồi mãi không tìm ra cho mình lối thoát.

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Lật mặt đường dây "hai ngón" tinh vi ở Hà Nội

Lật mặt đường dây 'hai ngón' tinh vi ở Hà Nội | hay88.com
“Tưởng gì chứ chuyện mất cắp này là bình thường, muốn lấy lại giấy tờ cứ đến đây tôi tìm cho, việc gì mà phải van xin chúng nó cho khổ”.

>>> Clip đánh vỡ mồm 1 thằng móc túi tại bên xe bus ở BigC

Nạn móc túi ở các bến xe buýt hoạt động mạnh mẽ từ nhiều năm trở lại đây, nhiều đối tượng trộm cắp đã bị bắt và bị trừng trị. Tuy nhiên, đến nay tình trạng đó vẫn diễn ra rất phức tạp, đặc biệt là phát triển mạnh hơn do sự cấu kết của các “đạo chích” với các đối tượng làm nghề khác để cùng ‘kiếm ăn’.
Sau khi cộng đồng mạng lan truyền clip ghi lại hình ảnh một người thanh niên thảm thiết van xin kẻ móc túi trả lại bằng lái xe trên xe buýt gây bức xúc trong dư luận, PV VTC News đã thâm nhập vào các trạm trung chuyển, quyết tâm đưa “đường dây” trộm cắp, móc túi này ra ánh sáng.
Manh mối từ quán nước chè
Sáng sớm những ngày đầu tháng 10, chúng tôi có mặt tại bến xe buýt ở ngã tư Cầu Giấy (đối diện trường Đại học GTVT Hà Nội) - đây là một trong những điểm nóng về tình trạng móc túi trên địa bàn Hà Nội hiện nay. Dù cơ quan công an đã tiến hành nhiều đợt truy quét, bắt giữ, nhưng đến nay nạn “tặc túi” này vẫn hoành hoành.
Tạt vào một quán nước bên đường, tôi và người đồng nghiệp đi cùng đem câu chuyện anh thanh niên trong đoạn clip đang van xin kẻ móc túi trả lại giấy tờ ra bàn luận. Như đã quá quen với việc này, người đàn bà bán hàng nước nhanh nhảu tham gia: “Tưởng gì chứ chuyện mất cắp ở bến xe này là bình thường, muốn lấy lại giấy tờ cứ đến đây tôi tìm cho, việc gì mà phải van xin chúng nó cho khổ”.
Thấy lạ trước “lời mời” của bà bán nước, một người khách thắc mắc, bà ta nói tiếp: “Chúng nó chỉ lấy tiền chứ không lấy giấy tờ, tôi ngồi đây khó gì mà không tìm được”.
Cũng theo lời bà này thì mỗi ngày bà ta trả lại giấy tờ cho 4 đến 5 trường hợp, thậm chí có ngày lên đến cả chục trường hợp bị ăn cắp ví.
Lật mặt đường dây 'hai ngón' tinh vi ở Hà Nội
Các 'đệ tử hai ngón' đang phối hợp để... 'săn mồi'.
Nghe thấy vậy, hai cô gái trẻ đứng gần đó hớt hải tiến vào quán nhờ bà tìm lại giấy tờ. Không nhiều lời, bà bán hàng nước hỏi nhanh hai cô gái mất giấy tờ gì, ai đứng tên gì, mất từ bao giờ… rồi cúi xuống tìm trong chiếc hộp một đống giấy tờ, bằng lái, thẻ sinh viên, thẻ ngân hàng... Sau vài phút tìm kiếm, hai cô gái mừng như “được mùa” vì được nhìn lại chứng minh thư, bằng lái xe, thẻ sinh viên của mình vừa mới hôm qua ở đây thôi nhưng đã “không cánh mà bay”.
“Xem đúng chưa, hai trăm rưỡi nhé!” – Người đàn bà mặc cả ngay với hai cô  gái. Niềm vui không được quá lâu, hai cô sinh viên trẻ lắp bắp xin xỏ, nhưng cũng đành phải rút ví “trả công” cho bà này hai trăm nghìn.
“Đấy anh thấy không, nó mới mất hôm qua mà tôi đã tìm được rồi đấy. Nếu có bạn bè mà bị mất ví, muốn tìm lại giấy tờ thì cứ qua đây hỏi, mất ít tiền chuộc thì lấy lại được ngay” – bà khoe tiếp với khách.
Câu chuyện về người đàn bà bán nước “sở hữu” hàng chục các loại giấy tờ của người mất cắp còn chưa khiến các vị khách hết ngạc nhiên thì từ xa một tiếng kêu thất thanh vang lên: “Cướp, cướp…móc túi!”. Nhưng rồi tiếng kêu cũng lịm dần đi và chỉ còn lại một cô gái với nét mặt ủ rũ ngồi bệt trên vỉa hè, trước bến đỗ xe buýt. Người đàn bà bán nước thì nhoẻn miệng cười: “Chiều đến đây lại thấy ví ngay thôi mà…”
“Tác nghiệp” phải có “đồng đội”
Theo “chỉ dẫn” của một số phương tiện thông tin đại chúng đã đưa, chúng tôi hòa vào dòng người đợi xe buýt tại điểm trung chuyển này. Quan sát kỹ, tôi đã kịp nhận ra ngay những “thằng tam mao” đứng vật vờ, đánh mắt khắp nẻo để tìm “con mồi”.
Đúng như dự đoán, khi xe buýt dừng đón trả khách, một tên đã tách nhóm, chen cùng hành khách lên xe. Vừa lên đến cửa xe, hắn cố tình xô đẩy và móc tay vào túi quần bò của một thanh niên đi trước rồi nhanh chóng chuyển chiếc ví sang tay khác cho vào túi. Nam thanh niên phát hiện, quay lại nắm cổ tay tên “tặc túi” và quát: “Trả ví tao đây!”. Nhanh như cắt, “đồng đội” của tên này đã bám sát lại gần lấy ví trong túi của tên kia rồi nhanh chóng lẩn ra phía sau.
Lật mặt đường dây 'hai ngón' tinh vi ở Hà Nội
Chúng có mặt ở khắp các cửa của mỗi chuyến xe buýt để tìm 'hàng'.
Nam thanh niên cương quyết giằng co, tên móc ví thì cao giọng quát: “Có giỏi mày khám người tao đi, không tìm được tao đập chết”. Trong chốc lát, một nhóm bốn năm người quây quanh, gây áp lực cho người thanh niên mất ví. Trước sức ép đông người, nam thanh niên đành im lặng rồi bỏ đi. Những tên còn lại và đồng bọn đã nhanh chóng lẩn khuất sang phía bên kia đường.
“Bọn này có tổ chức lắm, có thằng chuyên móc ví, có thằng chuyên canh chừng, có bọn chuẩn bị để giải vây cho ‘đồng đội’ khi bị phát hiện. Nhiều người biết thế nhưng có ai đủ sức bắt được chúng nó đâu” – Một người đàn ông đứng tuổi đợi xe buýt than thở với chúng tôi.
Tiếp tục tìm hiểu phương thức ăn trộm nhanh như chớp của bọn “tặc túi” chúng tôi vòng lên trạm trung chuyển xe buýt Long Biên (quận Hoàn Kiếm).
Theo quan sát của chúng tôi, việc phát hiện một tên “đạo chích” đang hành nghề ở đây cũng dễ dàng không kém ở bến xe Cầu Giấy. Các đối tượng đều chia thành một nhóm và hoạt động tương trợ lẫn nhau khi bị phát hiện. Nhiều người dân bất bình ca thán: “Ăn cắp giữa ban ngày thế này mà không ai báo với công an đến bắt”, thì nhận được ngay một câu trả lời: “Đừng dại mà báo, chúng nó đánh cho đấy!”
Xe ôm cũng là…thủ phạm
Trong vai một người mất ví đi tìm lại giấy tờ, chúng tôi hỏi một anh lái xe ôm, đặt vấn đề nhờ tìm giúp. Chưa nói hết câu, anh ta bảo không cần dài dòng rồi bắt ghi tên các giấy tờ, ngày giờ mất, địa điểm mất vào một tờ giấy và số điện thoại để liên hệ khi tìm được sẽ báo lên chuộc lại.
Đứng cà kê câu chuyện với người lái xe ôm này một lúc, đã có đến 3 người đứng lại hỏi về chuyện nhờ tìm lại giấy tờ.
Sau khi nhận được đầy đủ thông tin của nạn nhân, người xe ôm này liền bấm điện thoại ngay và đọc lại thông tin cho một người khác nhờ tìm. Chưa đầy 5 phút sau, một trong số các nạn nhân bị mất ví từ chiều hôm trước đã nhận được giấy tờ của mình do một người đàn ông đi xe máy khác mang lại. Sau khi hét giá từ 1 triệu đồng tiền chuộc, xuống đến 800.000 nghìn…hai người xe ôm này cũng chấp nhận cho chuộc lại ví với giá 500.000 nghìn đồng.
Tại điểm đỗ xe buýt trên đường Phạm Hùng, đoạn qua siêu thị BigC, dù đã bắt được rất nhiều tên trộm nhưng đến nay tình hình trộm cắp vẫn không có gì thay đổi, thậm chí còn phức tạp hơn.
Lật mặt đường dây 'hai ngón' tinh vi ở Hà Nội
Nhiều nạn nhân bị móc ví đã phải dán giấy "Rơi giấy tờ" ở khắp nhà chờ xe buýt.
Đứng trong bến, cậu bạn tác nghiệp cùng tôi vừa rút máy điện thoại ra để quan sát, thì ngay đằng sau đã xuất hiện ngay một tên “tam mao” tiến tới dọa nạt: “Tắt ngay cái máy quay đi, tao bẻ cổ bây giờ”, rồi tên này lủi nhanh vào đám đông. Một số đối tượng khác cũng quay sang nhìn, biết mình bị lộ, chúng lặng lẽ rút đi.
“Tặc túi” không chỉ xuất hiện ở các bến, mà ngay cả trên xe buýt các “đệ tử hai ngón” này vẫn thường xuyên hoạt động. Lên một chuyến xe buýt, lúc phụ xe lại thu tiền vé, tôi hỏi anh ta về tình hình mất cắp ở xe buýt. Anh trả lời ngay, “Đồ mình thì phải cẩn thận, chúng nó nhanh lắm, sơ ý là mất ngay, Khách toàn mất khi lên xuống chứ trên xe thì ít, bọn chúng có cả đường dây, nên không mấy khi bắt được”.
Mong rằng cơ quan chức năng sớm vào cuộc để truy quét loại tội phạm này, đem lại sự yên tâm cho mọi người khi sử dụng xe buýt công cộng. Làm được như vậy, chúng ta sẽ không còn đau lòng khi phải thấy những người lương thiện, người bị ăn cắp lại đi van xin kẻ ăn cắp, kẻ đê tiện như thế nữa.
Còn rất nhiều vấn đề về trộm cắp trên xe buýt như có hay không việc ăn rơ giữa lái xe, phụ xe và bọn móc túi, rồi từ trộm các đối tượng móc túi sẵn sàng trở thành... kẻ cướp. Vì sao cơ quan chức năng Hà Nội hiện bất lực trước hiện tượng này? Chúng tôi sẽ tiếp tục cung cấp cho bạn đọc trong những bài điều tra tiếp theo, sẽ được đăng trên VTC News vào sáng ngày mai (13/10).

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Sài Gòn đêm của quý bà và phố Tây

Sài Gòn đêm của quý bà và phố Tây  | hay88.com

22h đêm, trong một quán bar khá nổi tiếng ở TP.HCM, nhiều vị khách với khuôn mặt… búng ra sữa nhún nhảy trong tiếng nhạc ầm ĩ và hò reo theo những động tác uốn éo của 2 cô gái ăn mặc thiếu vải.

Đó chỉ là một trong những nơi mà dân chơi Sài Gòn thường tụ tập về đêm. Chúng tôi cùng với một “tay chơi” hay lang thang Sài Gòn đêm, thâm nhập những chốn này để cảm nhận nhịp sống dường như không ngừng nghỉ của những nơi này.

Sân chơi của “quý bà”


Các cô gái ở quán bar đường Đỗ Quang Đẩu

Đưa chúng tôi đi, Tuấn “bẻm”, một dân ghiền quán bar, vũ trường quảng cáo: “Tôi cho các ông biết các bạn trẻ, người lớn tuổi và cả dân Tây chơi như thế nào. Hôm nay, tôi dắt mấy ông đến sàn H.H (quận 5), một sàn nhảy chỉ có “vũ nam” không hề có bóng dáng của “vũ nữ”. Đó là sân chơi của các “quý bà” - Tuấn “bẻm” nói với giọng điệu rất bí ẩn.

Gặp chúng tôi, Tuấn “bẻm” khác hẳn ngày hôm qua, Tuấn khoác lên mình một “bộ cánh” rất lịch sự, đĩnh đạc. Đúng 20h, chúng tôi có mặt tại sàn nhảy H.H tọa lạc trên tầng cao nhất của tòa nhà nằm trong khuôn viên của Trung tâm Văn hóa của quận.

Đúng như lời của Tuấn “bẻm”, nơi đây khác hẳn quán bar ồn ào mà chúng tôi đã đi đêm qua, toàn bộ nhân viên đều là nam, theo lời Tuấn “bẻm” nói, những nhân viên nam này đều là “vũ sư” và họ có nhiệm vụ “dìu” quý bà trong những điệu nhạc êm dịu đầy tình cảm, lãng mạn.

Mở chiếc ba lô mang theo, Tuấn “bẻm” lấy ra một đôi giày chuyên dùng để khiêu vũ với đế giày thật cao. Vừa mang đôi giày vào chân, Tuấn “bẻm” nói: “Để có thể chơi ở sàn này, tôi phải đăng ký học khiêu vũ ở các nhà văn hóa. Sau một thời gian tập luyện, tôi mới dám đến đây chơi với mấy “bà chị” ở đây”.

Tiếng nhạc cất lên, Tuấn “bẻm” bước đến một bàn gần đó, như những “vũ sư” làm việc thường xuyên tại đây, Tuấn “bẻm” đưa tay mời một “quý bà” giữa các cặp đôi tay trong tay bước ra sàn nhảy “dìu” nhau trong những giai điệu valse, bolero, slow...

Phải thừa nhận, Tuấn “bẻm” khiêu vũ rất có nghề, từ những bước nhảy chậm, cho đến những cú xoay và sau đó người nữ nằm gọn trong vòng tay của bạn nhảy của mình. Sau vài bài nhạc, Tuấn “bẻm” bước về chỗ ngồi và nói:

“Sàn nhảy này có từ lâu lắm rồi, chủ yếu là dành cho các bà, các chị có độ tuổi trung niên đến chơi. Thực ra, có người chỉ đến để thỏa mãn niềm đam mê khiêu vũ, nhưng cũng có mấy “bà chị” lại đến đây vừa nhảy đầm vừa tìm luôn... “bạn tình”. Nhiều “bà chị” sau khi khiêu vũ thì xin số của tôi rồi hẹn đi chơi, có chị nhắn tin nói là “chị rất cô đơn, em có thể...”. Mấy ông nghĩ, tôi sẽ giải quyết tình huống này làm sao?”. Rồi anh nháy mắt, đầy ẩn ý.

Và những quán bar ở phố Tây

Rời sàn nhảy dành cho các “quý bà”, Tuấn “bẻm” rủ chúng tôi ra khu phố Tây uống bia, như lời Tuấn nói: “Cũng có cái hay cho mấy ông xem nữa đó”.

Hơn 22h, con đường Đỗ Quang Đẩu (quận 1) là một trong các tuyến đường thuộc khu phố Tây tại Sài Gòn, nơi đây tập trung nhiều quán bar nhỏ mang tên: B.B, Hol.L, H.M...

Theo lời Tuấn “bẻm”, có những cô em “chân dài” rất “dịu dàng” với những anh khách Tây. Tuấn “bẻm” chọn quán nhậu N đối diện quá bar B.B, tuy mang cái tiếng là quán nhậu khu phố Tây nhưng “tiền bia, tiền mồi” còn rẻ hơn những quán ở khu khác.

Nhìn qua bên kia đường, những quán bar nhỏ được trang trí bằng những chữ đèn neon đủ màu sắc. Dăm ba cô gái với chiếc áo 2 dây trễ ngực, cùng với chiếc váy ngắn để hở đôi “chân dài” ngồi, hoặc đứng trước cửa quán đon đả mời những vị khách Tây thả bộ trên đường khuya.

Những cái ngoắc tay, những câu mời gọi vào quán bằng tiếng Anh và cả những tràng cười của các cô gái cũng khiến cho nhiều vị khách Tây “háo hức” bước chân vào quán. Tiếng cười nói “cả Tây, lẫn Ta” rôm rả, làm huyên náo cả một khu phố.

“Mấy ông thấy chưa, khu phố Tây ở Sài Gòn là vậy đó. Còn mấy chuyện “XYZ” phía sau đó nữa là mấy ông tự hiểu rồi chứ gì. Các ông rảnh rỗi thì cứ lên Google mà tìm kiếm, mấy ông Tây đi du lịch ở Sài Gòn về rồi kể đầy những chuyện này trên các trang mạng. Nhưng du lịch nước nào mà chẳng có những thứ đó, đâu riêng gì ở TP.HCM” - Tuấn “bẻm” kết luận.

Gần 24h, chúng tôi trở về khi đường phố đã về khuya, những người công nhân quét rác đang lặng lẽ làm tròn phần công việc của mình, tiếng “lắc xắc” của những người hành nghề “tẩm quất, giác hơi” chốc chốc kêu lên từng hồi. Sài Gòn đêm bỗng im ắng đến lạ thường...

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Tóm được 1 thằng giật ĐT ở trường chinh ( có hình )

Tóm được 1 chú giật ĐT ở trường chinh ( có hình ) | hay88.com
Chiều nay mềnh đang đi công việc qua đọan siêu thị CO.OP MARK ở Trường Chinh, Q12 thì đông vãi chày , thấy 1 chú xì ke nằm 1 đống bên 1 em Exciter ,

bên cạnh là 1 bác Hình sự chạy Atila cũng hơi trầy trụa . Đầu đuôi câu chuyện là cu chạy Ex giật con iPhone 2G của 1 bác trung niên ở gần siêu thị, bị bác HS chạy Atila ép xe, ủi mịa vào chiếc Toyota Vios bên lề đường , thế là bị túm, nghe kể là 2 thằng cơ nhưng 1 thằng ôm em iPhone chạy đâu mất rồi, còn có cu này bị túm à . Tiếc quá, do có HS nên dân mình ko hội đồng đc thằng sh!t này, ko thì em cũng ké đc vài quả đấm quả đá rồi . Thằng này bị túm rồi còn luôn miệng năn nỉ là mấy chú bắt nhầm con rồi, con chỉ đi qua rồi bị *ng té thôi ( vì thằng cầm đt nó chạy rồi). Một lúc sau bác HS quát còn nói nữa tao đập thì mới im , sau đó 113 làm 1 xe hơi đến hốt chú về, hứa hẹn sẽ có bữa hầm xương nhừ để khai cho ra cu kia
Các bác xem tạm ít hình, Ex xanh của nó đó, bị cong chảng 3 luôn rồi, Atila của bác HS bay mấy miếng
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
.

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.