Hiển thị các bài đăng có nhãn Dan Choi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dan Choi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Những CEO sạt nghiệp vì bê bối sex

Những CEO sạt nghiệp vì bê bối sex | hay88.com
"Quấy rối tình dục" đôi khi được giới tâm lý học gọi là "căn bệnh của giới CEO", khi địa vị, tiền bạc, đời sống đã ảnh hưởng và tạo điều kiện cho những hành vi bản năng quá bộc phát. Có người vẫn nhởn nhơ, có người đã trắng tay, thậm chí có người đã tự sát sau nhưng bê bối liên quan đến sex.


Business Insider tổng hợp một số vụ bê bối tình dục trong giới CEO thế giới.
J.P.Bolduc, cựu CEO của công ty hóa chất W.R.Grace đã phải đột ngột từ chức hồi tháng 3/1995 sau khi bị nữ nhân viên tố cáo quấy rối tình dục nhiều năm liền. Bolduc phủ nhận các cáo buộc nhưng phát biểu trong một thông cáo báo chí rằng ông từ chức vì "những khác biệt trong phong cách và tư duy".



Charles J. Campbell, CEO của Florsheim (thương hiệu giày nổi tiếng ở Mỹ) lặng lẽ từ chức năm 1999 sau khi bị tố cáo ngoại tình và có hành vi xâm hại tình dục với cựu trợ lý. Theo bà này, vị CEO đã có gia đình này còn thường xuyên có những cuộc gặp gỡ lãng mạn ngay tại văn phòng, thường đưa các cô tình nhân đi công tác cùng và hú hí với tình nhân ngay trên limosine của công ty. Chi tiết của vụ kiện cáo này cho đến giờ vẫn chưa được tiết lộ.
James McDermott Jr., CEO của Ngân hàng đầu tư Keefe, Bruyette & Woods Inc từ chức năm 1999 sau khi để rò rỉ thông tin đầu tư của tâp đoàn cho tình nhân. James J. McDermott Jr. không chỉ có quan hệ ngoài luồng với một ngôi sao khiêu dâm,  mà còn cho tình nhân biết những thông tin đầu tư bí mật của công ty để cô này có thể kiếm chác gần 90.000USD. James từ chức năm1999 và sau đó bị bắt giữ và kết tội giao thương nội gián vào12/1999.
Robert A. McCormick, CEO của công ty công nghệ Savvis Communication năm 2005. Theo American Express, công ty đã theo đuổi vụ kiện Savvis Communications, Robert McCormick đã tiêu tới 241.000 USD tại một quán bar toàn các cô gái ngực trần ở Mahattan từ năm 2003, nhưng sau đó từ chối thanh toán khoản tiền khổng lồ mà đã tiêu bằng thẻ của công ty.
Harry Stonecipher, cựu CEO của Boeing đã từng ra đi khỏi Boeing và được mời quay lại làm việc năm 2003 để phát triển danh tiếng công ty sau một loạt bê bối liên quan đến những thương vụ mua sắm của quân đội khiến ông phải từ chức. Tới tháng 3/2005, Harry lại tiếp tục phải từ chức sau khi bị phát hiện có quan hệ tình ái với nữ nhân viên.
Mark Hurd, cựu CEO của HP đã phải từ chức sau khi bị một đối tác cáo buộc quấy rối tình dục và HP bị điều tra. Kết quả cuộc điều tra cho thấy, không có vụ quấy rồi tình dục nào nhưng Mark có quan hệ đặc biệt với một nhà thầu, và nhà thầu này đã nhận những khoản thanh toán bất minh.
Steven R. Chamberlain, cựu CEO của Integral Systems Inc. bị kết án năm 2005 sau khi dính líu đến 2 vụ liên quan đến bê bối tình dục, trong đó có một vụ lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên và một cáo buộc phạm tội liên quan đến tình dục nghiêm trọng cấp độ 3. Steven rời Integral Systems Inc để bảo toàn danh tiếng cho công năm 2006.
Henry Nicholas, vị tỉ phú - từng là CEO của Hãng sản xuất chip truyền thông Broadcom đã bị điều tra vì những gian lận trong hoạt động chứng khoán năm 2008 khi nhiều chi tiết về đời sống riêng của ông bị phát giác. Các nhà điều tra đã phát hiện ra Henry có nhiều tài sản ở California nơi ông bắt đầu hoạt động buôn cocaine và các chất ma túy khác. Ông này thậm chí còn bí mật xây hầm bên dưới để ăn chơi sa đọa, mà thậm chí vợ ông cũng không hề hay biết. Henry có dính líu đến kiện cáo về việc cung cấp thuốc lắc và tổ chức các bữa tiệc trác táng tại gia.
Peter Privateer, CEO Reflex Systems phải từ chức sau khi bị phát giác có quan hệ với thiếu nữ 12 tuổi.
Lord Browne, cựu CEO của BP từ chức năm 2007 sau khi các chi tiết liên quan đến đời sống tình dục đồng tính của ông này bị giới truyền thông phanh phui.
Mark McInnes, cựu CEO David Jones cũng ngậm ngùi từ chức năm 2010 sau khi một nữ đồng nghiệp kiện ông ra tòa vì hành vi sàm sỡ. Ngay lập tức Mark từ chức sau khi thú nhận hành vi của mình không xứng đáng làm một CEO.
David Davidar, cựu CEO của Tập đoành xuất bản Penguin (Anh) phải rời công ty sau khi cựu giám đốc của công ty, Lisa Rundle, tố cáo ông về hành vi quấy rối tình dục trong suốt 3 năm và có hành vi cưỡng bức bà tại hội chợ sách ở Frankfurt.
Brian Keane, cựu CEO Keane, Inc. đã phải từ chức khỏi công ty công nghệ mà ông sáng lập, có trụ sở tại Charlestown (Masachussetts) khi một nữ quản lý tố cáo ông ra tòa vì hành vi quấy rối phụ nữ. Công ty phải trả 1,14 triệu USD để theo đuổi vụ kiện tụng liên quan đến quấy rối tình dục của Brian.
Ferdinand Mahfood, CEO của Food for the Poor điều hành một quỹ từ thiện lớn dành cho những người kém may mắn nhưng ông này lại dùng hàng trăm ngàn USD để chi cho những phụ nữ có quan hệ với mình.
John Dodds từng là CEO của tập đoàn xây dựng Kier Group (Anh). Báo chí đã phát hiện ra ông dùng tiền của công ty để sửa nhà cho người tình là nữ CFO của Kier, nhưng Dodds không từ chức. Khi phải về hưu ở tuổi 64, ông cũng nói không có gì hối hận về hành vi của mình.
Kamaljeet Rajpal, CEO của Cricket Club of India, bị cáo buộc vì tội gửi email khiêu dâm cho một phụ nữ. Rajpal đã tự sát bằng cách bắn vào đầu mình tại tư gia.
Dov Charney, CEO của hãng thời trang American Apparrel vừa từ chức đầu năm 2011sau khi thú nhận có nhiều quan hệ 'loằng ngoằng' với nữ đồng nghiệp. Thậm chí 2 người trong số đó đã kiện Charney ra tòa vì đã "tự sướng" ngay trước mặt họ tại văn phòng. Vụ bê bối mới nhất xảy ra khi ông bị bắt giữ vì tội nhốt giữ một nữ thiếu niên làm nô lệ tình dục.

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Dân tổ đến từ Mông Cổ

Dân tổ đến từ Mông Cổ | hay88.com
Dkm quả này mà xòe thì anh ấy sẽ có 1 khuôn mặt mới ))

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Mốt xăm "sẹo" của dân chơi

Mốt xăm 'sẹo' của dân chơi | hay88.com
Sẹo lồi sẹo lõm đủ cả :))

%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name
%name

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

"Đại gia" Việt mua 10 máy bay: Mất thì thôi?

'Đại gia' Việt mua 10 máy bay: Mất thì thôi? | hay88.com

Mấy ngày nay, báo chí và dư luận xôn xao về việc một doanh nghiệp Việt Nam nhập khẩu 10 chiếc máy bay cá nhân hạng nhỏ. Nhưng ít ai có thể ngờ rằng trụ sở của công ty này lại khá giản dị, thậm chí có thể nói là cũ kỹ và chật hẹp, ngay cả tấm biển đề tên công ty cũng không thấy. Ổng chủ của doanh nghiệp này còn “xuề xòa” hơn thế rất nhiều. Áo sơ mi đóng thùng với quần âu, chân đi dép xăng đan màu nâu giản dị và chỉ sử dụng xe Ford Escape “bán 15.000 USD không ai mua”,…
Đam mê bay, mua máy bay mất thì… thôi!
- Là doanh nghiệp đầu tiên nhập khẩu tới 10 chiếc máy bay cá nhân, ý tưởng nào đã khiến ông quyết định như vậy?
- Nghề phi công không phải tướng tá vì không phân biệt. Cái thứ hai là quan chức của ngành hàng không tôi cũng không phải 2 cái này, tôi không biết gì về hàng không cả. Thứ ba, là tôi không như nhiều người, làm ăn thì cố phải tằn tiện, rồi để có nhiều tiền thì sẵn sàng vi phạm, thậm chí tham nhũng tài sản công… đủ thứ trên đời để mua nhà cửa cho con cái. Nhưng người ta không biết là để cho con cái càng nhiều thì con cái lại càng dễ sinh hư. Tôi chỉ muốn để cho con cái sức khỏe và trí tuệ.
Người đời có tiền thường đi làm từ thiện như xây nhà tình nghĩa, giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn hoặc xây chùa… người ta làm như vậy, còn tôi, tôi sẽ để lại cho xã hội cái gì? Tôi muốn để lại cho xã hội cái mầm nhỏ về lòng đam mê, dũng cảm.
'Đại gia' Việt chơi ngông mua 10 máy bay: Mất thì thôi?
Ông Cao Văn Sơn: "Tôi không chơi ngông"

Vì vào hàng không anh phải đam mê, dũng cảm. Người Việt Nam ta nhìn thấy phi công là cảm thấy rất ghê gớm, không giống như anh lái xe ô tô. Một cô gái nếu yêu được một anh phi công cũng sẽ cảm thấy rất tự hào, ra đường có thể ưỡn ngực “khoe” với bạn bè.
Vì vào hàng không anh phải đam mê, dũng cảm. Người Việt Nam ta nhìn thấy phi công là cảm thấy rất ghê gớm, không giống như anh lái xe ô tô. Một cô gái nếu yêu được một anh phi công cũng sẽ cảm thấy rất tự hào, ra đường có thể ưỡn ngực “khoe” với bạn bè.
Tất cả thành viên trong gia đình tôi đều đã có công ăn việc làm, cuộc sống ổn định rồi. Tôi có chút tiền thì muốn đầu tư vào mấy cái máy bay, chủ yếu là để chơi và thỏa mãn niềm đam mê, mất thì thôi.
Tôi tự bỏ tiền túi của tôi ra và gọi thêm một vài anh em cùng niềm đam mê, chí hướng cùng góp vốn. Tôi có một anh bạn nước ngoài sở hữu một chợ rất lớn, trị giá khoảng 20 triệu USD, nhưng tôi nói với anh ta rằng, dù có nhiều tiền nhưng vẫn là thằng chủ chợ, vậy tại sao mày không đóng vào đây 1 triệu đô để thành người sở hữu máy bay, anh ta nghe vậy rất tán thưởng. Anh em cũng có ý thức trong chuyện này nên tham gia để cảm thấy có những trải nghiệm thú vị.
Tôi đã từng đưa các anh em đi chơi, họ nói rằng lần nào đi cũng chỉ ăn, uống, mua sắm và đi chơi đủ kiểu nhưng chưa bao giờ được đi máy bay, lại được ngồi trên ghế lái, thấy khác hẳn. Từ câu nói này, tôi đã nảy sinh ý tưởng để thành lập công ty Hành tinh Xanh.
Ngoài tiền túi của tôi, còn có các anh em, bạn bè cùng đóng góp. Tôi cũng nói thẳng rằng chúng ta làm việc mấy năm, nếu lỗ tất cả cùng chịu nhé. Tất cả mọi người cùng đồng ý.dù biết cơ chế bây giờ còn khó khăn, muốn phá vỡ cơ chế không phải dễ dàng gì.
'Đại gia' Việt chơi ngông mua 10 máy bay: Mất thì thôi?
Máy bay ATEC 321 FAETA của hãng ATEC
Giờ nói tôi đi đọ với bầu Đức, bầu Long có khi người ta cười cho, bảo là phấn đọ với vôi nên ta không bao giờ được nghĩ đến đoạn đó. Đó là những đại gia tài giỏi, giàu có. Mình phải đi bằng con đường rất bình thường nhưng đạt được mục tiêu.
Tôi không sợ khó
- Máy bay mà giá chỉ có 100 – 200 nghìn USD, ngang với giá của xe hơi. Liệu “của rẻ” có phải là “của ôi” không thưa ông?
- Không phải máy bay giá rẻ mà là mình mua cái gì rẻ. Chúng tôi phải đặt hàng trực tiếp với nơi sản xuất, không qua trung gian. Những chiếc máy bay này đều do các hãng có uy tín sản xuất, đều có thương hiệu cả rồi. Phần thiết kế đã được Cục hàng không các nước phê duyệt, ứng dụng nhiều năm nay rồi. Động cơ máy bay người ta cũng sản xuất cả mấy trăm năm nay, nên không lo về phần chất lượng.
- Là doanh nghiệp đầu tiên nhập khẩu máy bay cá nhân với số lượng lớn, ông có sợ khó khăn?
- Bước đầu tiên chắc chắn rất khó. Cái khó đầu tiên là Hải quan hiện tại đang bảo chưa từng có tiền lệ nên chưa đủ thủ tục để thông quan. Luật nhà nước không cấm thì phải cho chúng tôi vào. Thuế cần nộp bao nhiêu thì cứ áp theo quy định của Bộ Tài chính.
Trước khi nhập vào chúng tôi đã đoán trước là sẽ phải gặp khó khăn nên hiện giờ vẫn đang khá bình tĩnh. Còn phí nằm ở cảng thì mình cũng phải chịu thôi.
- Ông đã từng khẳng định sẽ tiến tới lắp ráp loại máy bay này tại Việt Nam, ông có thể nói rõ hơn về dự định này?
- Không phải dự định mà chúng tôi đã ký hợp đồng với các hãng sản xuất trong khoảng 2 năm nữa chúng tôi sẽ cho người sang học lắp ráp. Dự tính của chúng tôi là trong một năm sẽ đào tạo được khoảng vài chục học viên.
Tuy nhiên, phải chờ 10 chiếc máy bay này về thì mới nên nghĩ đến chuyện lắp ráp. Cái lắp ráp máy bay này thuộc về ngành cơ khí. Chuyên ngành chính của tôi lại là về cơ khí động lực nên tôi nhìn thấy cũng khá đơn giản, ta có thể lắp lấy được.
Cái khó thì các công ty nước ngoài đã nghiên cứu cả mấy chục năm nay rồi, bây giờ mình chỉ việc lấy đúng cái thiết kế đó và người ta sẽ hướng dẫn mình lắp ráp. 20/11 này chúng tôi sẽ cử một vài đồng chí sang học lắp ráp.
- Tuy nhiên, việc phát triển máy bay còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa như quy định về đường bay, cơ sở hạ tầng,….?
- Có một khó khăn là từ xưa đến nay Bộ Quốc phòng quản lý đường bay. Chính vì thế, chúng tôi đã gia nhập Câu lạc bộ hàng không Việt Nam và đã được Bộ Quốc phòng, quân chủng phòng không quân phê duyệt cho Hành tinh xanh làm một thành viên.
Khi đã là thành viên thì việc mở các đường bay sẽ dễ dàng hơn. Họ cũng đã đề nghị với chúng tôi về chương trình giáo dục quốc phòng, chúng tôi cũng sẵn sàng tham gia. Chúng tôi sẽ nhập 4 chiếc máy bay đầu tiên này để làm chương trình giáo dục quốc phòng toàn dân.
- Học lái máy bay, chắc tốn kém lắm?
Ngược lại. Tôi nghĩ sẽ rất rẻ. Bây giờ nếu đi vào khách sạn 5 sao, ăn một bữa cũng mất khoảng 100 USD. Nhưng khoản tiền đó, chúng ta cũng có thể học lái máy bay. Tất nhiên sẽ đắt hơn cho phí học ô tô một chút. Chúng tôi sẽ phát hành thẻ như sân gold và có các ưu đãi, Tuy nhiên, đây vẫn nằm trong kế hoạch nên chưa thể công bố được. Nhưng chắc chắn khi phổ biến rộng rãi, giá sẽ chấp nhận được.
Ăn cơm bình dân và uống cà phê 17.000 đồng/cốc
- Bỏ tiền túi mua 10 chiếc máy bay cá nhân, chắc ông hay dùng bữa ở các nhà hàng sang trọng?
- Không. Tôi suốt đời chỉ tới quán bình dân và uống cà phê 15.000 đồng/cốc, giờ thì lên 17.000 đồng/cốc. Bữa ăn hàng nghìn đô tôi cũng chưa từng ăn cho phí của. Những người khó khăn họ có thể bán cả những bộ phận trên cơ thể đi chỉ để lấy vài trăm đô, tại sao mình lại đi ăn những bữa ăn cả nghìn đô, nó có làm cho mình bổ béo lên không? Người ta có thể nói rằng tôi bủn xỉn, không chịu ăn chơi, nhưng kệ.
- Còn chiếc xe ông hiện đi?
- Tôi chỉ có 1 chiếc Ford Escape bán 15.000 USD không ai mua. Chị mua không? Tôi bán lại cho.

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.