Hiển thị các bài đăng có nhãn ben-le. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ben-le. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Tối nay ngắm mưa sao băng, tuần sau xem nguyệt thực nửa tối


Ngày 17-11, ông Nguyễn Đức Phường, Tổng thư ký Hội Thiên văn - Vũ trụ Việt Nam cho biết: Vào đêm 17, rạng sáng 18-11, mưa sao băng Sư Tử (Leonids) sẽ đạt cực đại với số sao băng dự đoán là 40 vệt/giờ. Đây là một trong những trận mưa sao băng đẹp nhất trong năm


Mưa sao băng Sư Tử sẽ đạt cực đại với số sao băng dự đoán là 40 vệt/giờ

Thời điểm quan sát tốt nhất trận mưa sao băng này ở Việt Nam là khoảng thời gian từ 1 đến 4 giờ ngày 18-11, khi chòm sao Sư Tử đã lên khá cao ở chân trời phía Đông. Hơn nữa, thời gian này, mặt trăng cũng đã lặn xuống đường chân trời tạo điều kiện thuận lợi cho việc thưởng thức "bữa tiệc" sao băng.

Trận mưa sao băng Sư Tử có chu kỳ 33 năm. Cực đại của chu kỳ này có thể đem đến trận mưa sao băng với hàng trăm vệt/giờ. Tuy nhiên, cực đại gần đây nhất trong chu kỳ này đã xảy ra vào năm 2001.

Ngoài trận mưa sao băng Sư Tử, ngày 27-11 tới, những người yêu thích thiên văn học sẽ chiêm ngưỡng hai thành viên trong gia đình Hệ Mặt trời hội ngộ là Sao Kim và Sao Thổ. Hai hành tinh này sẽ chỉ cách nhau 1 độ ở chân trời phía Đông trước bình minh.


Nguyệt thực nửa tối. Ảnh minh họa


Tiếp đó, vào ngày 28-11 sẽ diễn ra nguyệt thực nửa tối. Nguyệt thực sẽ được quan sát trên một vùng rộng khắp châu Âu, châu Phi, châu Á, Thái Bình Dương và Bắc Mỹ. Vì là nguyệt thực nửa tối nên sẽ không mang lại cảnh thú vị như nguyệt thực toàn phần hay nguyệt thực một phần.

Người yêu thiên văn học tại Việt Nam sẽ quan sát được rõ nhất hiện tượng kỳ thú này vào lúc 21 giờ 33 phút. Khi đó mặt trăng đi hoàn toàn vào vùng nửa tối của trái đất. Người quan sát sẽ thấy mặt trăng tối và đỏ hơn so với bình thường.

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bé gái 4 tuổi rơi từ tầng 15 cùng iPad


Trưa 3/11, cô bé đang ngồi chơi với chiếc iPad bên cửa sổ thì thấy máy tính bảng rơi ra ngoài nên nhoài người với lại và bị ngã khỏi tầng 15 chung cư Phú Mỹ Thuận (huyện Nhà Bè, TP HCM).


Chiếc iPad bể nát, nằm cách thi thể bé gái vài mét. Ảnh: An Nhơn
Theo các cư dân, do là thứ bảy, cô bé nghỉ học ở nhà cùng em gái và được bà ngoại trông. Khoảng 11h, bé ngồi nghịch iPad trên ghế sofa để sát cửa sổ. Khi thấy chiếc iPad văng ra ngoài, bé gái đã nhoài người với theo chụp lại nên đã bị rơi xuống đất.


Cửa sổ căn hộ bé gái rơi là cửa kính lùa, trong khi nhiều căn hộ khác các cư dân đã làm thêm song sắt bảo vệ. Ảnh: An Nhơn

Thi thể bé gái nằm ngay cửa tầng giữ xe lô C. Cách đó vài mét, chiếc iPad màu đen bị vỡ màn hình. Hay tin con bị nạn, người mẹ trẻ tức tốc từ chỗ làm chạy về. Nhìn mẹ bé gào khóc thảm thiết, nhiều người rơi nước mắt.


Chung cư Phú Mỹ Thuận có 4 lô cao từ 18 đến 20 tầng hoàn thành năm 2010. Ảnh: An Nhơn


Chung cư Phú Mỹ Thuận có 4 lô, cao 18 - 20 tầng. Cửa sổ căn hộ bé gái bị rơi thiết kế cửa kính kéo ngang. Người dân cho rằng, đó là nguyên nhân khi bé bị rơi qua cửa sổ. Cũng tại chung cư này, để bảo vệ trẻ em, nhiều gia đình đã phải lắp thêm song sắt ở các cửa sổ.

Theo VnExpress

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Trong tương lai ai sẽ thống trị trái đất?


Sự sống cuối cùng trên Trái đất sẽ bị diệt vong trong 2,8 tỷ năm tới, khi Mặt trời tắt ngúm và phồng lên thành quả cầu khổng lồ màu đỏ rực.
Trong tương lai ai sẽ thống trị trái đất?
Vi khuẩn thống trị Trái Đất – đây sẽ là cách mà Trái đất kết thúc? Ảnh minh họa.
Trước đó khoảng một tỷ năm, dấu hiệu sống duy nhất còn sót lại là các sinh vật đơn bào trôi nổi trong những vũng nước nóng, mặn và bị cô lập, các nhà khoa học Anh suy đoán.


Chắc chắn đó là một viễn cảnh vô cùng ảm đạm nhưng đồng thời nó lại giúp cho các “thợ săn” sinh vật ngoài hành tinh hiện nay. Mô hình dự báo trái đất trong tương lai này gợi ý rằng điều kiện phát triển sự sống ở hành tinh xoay quanh những ngôi sao khác đa dạng hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây, cung cấp hy vọng mới cho việc tìm kiếm nơi mà con người có thể đáp xuống trong vũ trụ.

Áp dụng những hiểu biết về Trái đất và mặt trời, Jack O'Malley-James cùng đồng nghiệp đến từ Đại học St Andrews (Anh) đã tính toán các giai đoạn phát triển của hành tinh chúng ta và muốn xem xét khả năng sự sống có thể tồn tại trong một môi trường khắc nghiệt.

Nhóm nghiên cứu bắt đầu với mô hình tăng nhiệt độ trên bề mặt trái đất ở nhiều vĩ độ khác nhau, cùng những thay đổi lâu dài về các đặc điểm quỹ đạo hành tinh. Mô hình của họ cho thấy rằng khi mặt trời già đi, nó sẽ lan tỏa sức nóng khổng lồ làm trái đất nóng lên, các loài thực vật, động vật có vú, cá và động vật không xương sống sẽ lần lượt biến mất.

Đại dương bốc hơi, quá trình kiến tạo địa tầng sẽ dừng lại do không có nước vốn đóng vai trò như một chất bôi trơn. Cuối cùng, hệt thống hồ nước mặn và nóng sẽ là tất cả những gì còn tồn tại và các nhóm vi khuẩn sống trong đó sẽ thống trị Trái Đất trong vòng khoảng một tỷ năm trước chúng cũng tuyệt chủng hoàn toàn.

Áp dụng mô hình này cho các ngôi sao khác, nhóm chuyên gia nhận thấy cuộc sống trên bất kỳ hành tinh nào giống như Trái Đất cũng sẽ chỉ là sinh vật đơn bào trong khoảng 3 tỷ năm đầu tiên. Sự sống phức tạp sẽ tồn tại trong thời gian tương đối ngắn trước khi ngôi sao đó bắt đầu chết.

Giáo sư Euan Monaghan (Đại học Mở ở Milton Keynes, Anh) cũng đồng ý với quan điểm cho rằng sự sống trên một hành tinh bất kỳ sẽ phát triển theo chu trình từ đơn giản đến phức tạp và cuối cùng lại quay trở về đơn giản.
Theo Đất Việt

7 trang nghe nhạc Việt bắt đầu thu phí

Bắt đầu từ hôm qua, một số trang nghe nhạc trực tuyến tại Việt Nam đã tiến hành thu phí tải nhạc đối với các bản thu có chất lượng cao.


Hiện đã có 7 website bao gồm Nhaccuatui, Zing, Nhac.vui, Keeng, Music.vnn, Go.vn và yeucahat tiến hành thu phí tải nhạc. Tuy nhiên, mức phí mà mỗi trang áp dụng khá chênh lệch, chưa có một thang giá thống nhất và hình thức thanh toán dành cho người dùng cũng rất khác nhau.

Đa phần các trang yêu cầu người dùng phải tiến hành đăng nhập hoặc đăng ký thành viên rồi mới sử dụng được các dịch vụ thanh toán. Đến khâu trả phí, nếu như nhac.vui chọn cổng thanh toán Ngân lượng và Bảo Kim thì MegaMusic dùng đơn vị tiền tệ riêng của mạng này là iCoin, hay Zing.mp3 chọn Zing xu.


Tiện lợi nhất tại thời điểm này có lẽ là go.vn, khi mạng này lựa chọn hình thức thanh toán qua SMS. Khi người dùng nhắn tin đến tổng đài, họ sẽ nhận được một mã xác nhận để tải bài hát về.

Chỉ đang thử nghiệm

Tuy nhiên, đây mới chỉ là giai đoạn thử nghiệm để các trang nghe nhạc chạy thử hệ thống thanh toán, quản lý và thăm dò thị trường.

Theo dự kiến, giai đoạn thử nghiệm sẽ kéo dài đến hết tháng 12/2012 và sang năm 2013, các website có thể áp dụng hình thức thu phí cho mọi lượt tải. Nếu thị trường tải nhạc được hình thành, thậm chí các trang cũng tính đến phương án “thuê bao tháng” và áp dụng vào đầu năm tới.

Đại diện MVCorp và Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Việt Nam cho biết ngoài 7 trang đã triển khai thu phí, còn 11 đơn vị khác cũng đã ký thỏa thuận và đang trong quá trình chuẩn bị. Cho tới khi tiến hành thu phí chính thức, các trang này sẽ khóa chức năng download nhạc đối với các bài hát trong danh sách thử nghiệm.

Tuy MVCorp cho biết trong thời gian thử nghiệm, các album miễn phí, chất lượng thấp vẫn nghe và tải được bình thường, nhưng theo ghi nhận củaVietNamNet thì kể từ sáng qua, rất nhiều bài hát miễn phí không thể tải được, hoặc nếu tải thì chỉ download được 30 giây đầu tiên.
Việc thu phí tải nhạc trực tuyến là một động thái còn rất mới và xa lạ với số đông người dùng Internet Việt Nam, vốn chưa có thói quen trả tiền cho các nội dung giải trí online. Theo các chuyên gia, để hoạt động này đi vào khuôn khổ sẽ cần có thời gian. Bên cạnh đó, các trang nghe nhạc cần triển khai hình thức trả phí đơn giản, thuận lợi nhất cho người dùng, không đòi hỏi quá nhiều thao tác để tránh người dùng từ lười, ngại chuyển thành “né”, bỏ luôn dịch vụ.

Theo Vietnamnet

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Yêu công nghệ, khách hàng bị SamSung bỏ boom


“Một tập đoàn toàn cầu mà chỉ làm được như vậy sao? Nói không quá thì đây là cuộc hành hạ khách hàng từ sự tín nhiệm”, một bạn trẻ bị Samsung “lỗi hẹn” ngán ngẩm.

Yêu công nghệ, khách hàng bị SamSung bỏ boom
Hàng trăm người xếp hàng trước quầy bán Galaxy Note II (Ảnh: Nguyễn Chí Thành)

Hàng trăm khách hàng có mặt tại Vincom (Bà Triệu, Hà Nội) để tham gia chương trình "Tri ân tín nhiệm: Đổi Note I lấy Note II" của hãng Samsung Việt Nam đã phải lũ lượt ra về trong bẽ bàng và tức giận.

Từ hào hứng"đặt gạch"...

Cả tuần nay, những người yêu thích công nghệ vô cùng hào hứng trước thông tin về chương trình "Tri ân tín nhiệm" của hãng điện tử Samsung Việt Nam. Theo đó, 30 người đầu tiên mang Galaxy Note I đến sẽ được đổi lấy Galaxy Note II mới miễn phí và 170 khách hàng đến sớm nhất khác được ưu đãi 30% khi mua sản phẩm. Chương trình được thực hiện song song ở cả Vincom Hà Nội và Vincom TP.HCM duy nhất vào 9h sáng ngày 7/10.

Khắp các trang cộng đồng mạng dành riêng cho những người yêu thích đã xuất hiện hàng loạt các topic "nóng" về chương trình hấp dẫn này. Trên diễn đàn công nghệ nổi tiếng tinhte.vn, một topic về chương trình này đã có danh sách cập nhật đến ngày 2/10 tại khu vực Hà Nội lên đến gần 120 thành viên đăng ký xếp hàng. Khu vực TP.HCM cũng đã có 80 thành viên đăng kí. Tổng cộng lượt xem của hai chủ đề này đã lên đến hơn 20.000 lượt "view".

Trong topic trên, một thành viên diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm xếp hàng để mua được Galaxy Note II "Người muốn xếp hàng mua Galaxy Note II cần xác định đúng hướng tại cửa hàng cần xếp hàng.  Ví dụ, cửa vào Vincom TP.HCM thuộc góc đường Lê Thánh Tôn. Ngoài ra, bạn cần xác định rõ đâu là vị trí chính thức của nhân viên cửa hàng quy định thì mới yên tâm xếp hàng và lấy số thứ tự"…

Các thành viên khác cũng giải đáp một số thông tin chưa rõ như sản phẩm "xách tay" không được đổi, 30 người xếp hàng đầu tiên không muốn đổi Galaxy Note I thành Galaxy Note II thì cơ hội sẽ được trao cho người tiếp theo cho đến khi 30 suất được đổi hết. Galaxy Note đổi phải còn nguyên vẹn, đủ phụ kiện và quyết định của bộ phận kỹ thuật của Samsung là quyết định cuối cùng…

Thậm chí, có thành viên còn hóm hỉnh khuyến cáo những người tham gia trước khi "xếp hàng "đặt gạch" phải đảm bảo đã giải tỏa hết các nhu cầu vệ sinh cá nhân, tránh tình trạng khi gần đến lượt phải bỏ "chốt" đi tìm… WC".

Theo đúng lộ trình, mặc dù khoảng 9h sáng 7/10 chương trình mới bắt đầu nhưng từ khoảng 4h chiều 6/10, hàng chục người đã xếp hàng ngay tại quầy bán điện thoại Galaxy Note II tại cửa Vincom. Điều đó cho thấy "cơn sốt" Note II tại Việt Nam không hề thua kém dòng người xếp hàng đợi mua iphone 5 ở một số nước trên thế giới.

... đến vỡ mộng vì hoãn vô thời hạn

Khoảng 21h ngày 6/10, dòng người "đặt gạch" đợi mua Note II đã lên đến hàng trăm người. Anh Hà Tuấn Anh (Thái Thịnh, Hà Nội) cho biết: "Biết là sáng hôm sau mới bán hàng nhưng tâm lí dân mình cứ phải "ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau" nên nửa đêm, tôi đã "khăn gói quả mướp" ra tận đây xếp hàng. Không ngờ, nhiều người đã đến từ 15h - 16h chiều, mình đến tầm này sợ lại chậm chân".

Theo quan sát của phóng viên, mặc dù lượng người xếp hàng tại Vincom Bà Triệu (Hà Nội) rất đông nhưng không hề có bóng dáng nhân viên nào của hãng điện tử Samsung. Đa số khách hàng phải tự ghi danh sách "đặt gạch" với những người ở đầu hàng và tự cảnh giác với nạn móc túi. Nhiều người còn mang thêm chăn, chiếu và lều, thức ăn nhanh để sẵn sàng "trực chiến" qua đêm. Một số người từ các tỉnh lân cận tại Hà Nội cũng có mặt để tham gia chương trình.

Lượng người xếp hàng càng lúc càng đông đúc và hỗn loạn, lực lượng bảo vệ của Vincom đã có mặt để làm nhiệm vụ "đuổi khách" khiến cho tình hình càng thêm rối loạn. Thế nhưng, đáng thất vọng nhất là khoảng 23h, hãng điện tử Samsung lại có thông báo trên trang cá nhân facebook và trang web của Samsung với nội dung: "Để đảm bảo an toàn và an ninh trật tự cho quý khách hàng, chương trình "Tri ân sự tín nhiệm" tại địa điểm Vincom 191 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội sẽ tạm thời hoãn lại. Chúng tôi thành thật xin lỗi những người yêu công nghệ và rất tiếc vì sự thay đổi ngoài ý muốn này. Thời gian và địa điểm cụ thể sẽ được thông báo sau trên phương tiện thông tin đại chúng và website của chương trình".

Tuy nhiên, thông tin trên lại chỉ được đăng trên mạng chứ không hề có bất cứ nhân viên nào của Samsung hay Ban tổ chức đứng ra thông báo chính thức cho những người đang xếp hàng tại Vincom. Đến khoảng 0h ngày 7/10, vài tờ giấy in thông báo trên mới được phát cho một số khách hàng tại Vincom. Do đó, đến tận 1h - 2h đêm, khoảng 200 người vẫn đứng đợi ở đây, đặc biệt là những khách hàng lặn lội từ tỉnh xa còn loay hoay tìm chỗ ngủ qua đêm.

Tại TP.HCM, chương trình lại được đổi thành bốc thăm ngay từ nửa đêm trong khi thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng là bán hàng từ 9h - 14h ngày 7/10. Phần đông khách hàng đều ra về trong tâm trạng vô cùng tức giận và thất vọng với kiểu khuyến mại vô tổ chức của Samsung Việt Nam.

Một thành viên của diễn đàn Tinhte.vn có nickname tranvietky đã ngay lập tức cập nhật thông tin trên topic xếp hàng đặt mua Note II "Ngày 7/10/2012. Một sự thất vọng bao trùm toàn bộ anh em tinhte cũng như cộng đồng yêu công nghệ tại Hà Nội và các tỉnh lân cận. Đó là cảm xúc của hầu hết mọi người có mặt tại buổi xếp hàng mua Galaxy Note II ngày hôm nay. Trở về nhà lúc 23h30' mang trong mình đầy sự bực bội, sự thất vọng, lỗi buồn và cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. Không lẽ Samsung tổ chức thiếu chuyên nghiệp vậy sao? Một tập đoàn toàn cầu mà chỉ làm được như vậy sao?. Nói không quá thì đây là cuộc hành hạ khách hàng từ sự tín nhiệm. Và chúng ta hãy đợi xem họ làm được gì để xin lỗi anh em đam mê công nghệ trong buổi xếp hàng ngày hôm nay".

Đó còn chưa kể những anh chị em yêu công nghệ đến từ các tỉnh xa như Lạng Sơn, Nghệ An, Hải Dương và nhiều vùng khác... Anh em chúng tôi phải hoãn mọi công việc chỉ để được sử dụng sản phẩm của Samsung nhưng Samsung đã làm gì với chúng tôi... Chúng tôi thật sự quá thất vọng về Samsung. Bỏ công bỏ việc để ủng hộ cho Samsung nhưng đổi lại thì được kết quả như thế nào... Liệu sau sự kiện này chúng tôi có thể còn tin tưởng Samsung được nữa hay không... Yêu cầu Samsung cho chúng tôi một sự giải quyết công bằng thỏa đáng... Hiện nay tất cả anh em đang rất bức xúc…".

Sức hút của… tri ân

So với giá cả thị trường, Galaxy Note II có mức giá khoảng 16 - 17 triệu đồng trong khi Galaxy Note I đã giảm giá chỉ còn trên dưới 13 triệu đồng. Rõ ràng, ngay cả khi được đổi hay nhận phiếu giảm giá, người tiêu dùng cũng sẽ "lời" được khoảng 3 - 4 triệu đồng.

Theo đánh giá của các chuyên gia công nghệ, chương trình "tri ân" này rất hấp dẫn và mới mẻ ở Việt Nam. Đây cũng là độc chiêu của Samsung để chứng tỏ sức hút của các siêu phẩm điện thoại của mình không hề kém cạnh so với "siêu táo" iphone 5 đình đám mới ra mắt trước đó.

Theo Nguoiduatin

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Hollywood làm phim về tỉ phú kén chồng cho con gái đồng tính


Theo Guardian, bộ phim về tỉ phú kén chồng cho con gái đồng tính sẽ có tên tạm thời là The Lesbian (Người đồng tính nữ)

Tỉ phú Hồng Kông Cecil Chao và con gái

Tỉ phú Cecil Chao chưa đưa ra bình luận gì, trong khi đó, Gigi Chao cho biết cô không biết gì về dự án phim này. Trang Huffingtonpost dẫn ý kiến của nhà sản xuất cho rằng phim chỉ dựa trên câu chuyện có thật chứ không phải họ làm một bộ phim tài liệu về người thật việc thật nên không cần xin phép.

Bộ phim sẽ được sản xuất bởi hãng Four By Two của nam diễn viên Sacha Baron Cohen với sự hỗ trợ của hãng Paramount Picture. Có khả năng nam diễn viên hài người Anh Sacha Baron Cohen sẽ vào vai tỉ phú Cecil Chao.

Hồi tháng 9 vừa qua, tỉ phú Hồng Kông Cecil Chao đã treo thưởng 65 triệu USD cho bất kỳ ai thành công trong việc chinh phục và cưới Gigi, cô con gái đồng tính của ông.

Bản thân Cecil Chao chưa từng kết hôn, nhưng từng gây chú ý khi tuyên bố mình đã "quan hệ" với 10.000 cô gái khác nhau, gồm nhiều siêu mẫu và minh tinh màn bạc

Cô con gái Gigi Chao hiện đang làm một giám đốc điều hành trong công ty Cheuk Nang Holdings của gia đình. Ông bố 76 tuổi của cô đã quyết định thực hiện màn tuyển chồng cho con gái, khi có tin cô vừa kết hôn với bạn tình lâu năm là nữ giới tên Sean Eav tại Pháp.

Bình Dương (t/h)

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Nữ sinh vào thư viện trường để quay clip sex


Một trường đại học nổi tiếng ở New York, Mỹ đang vướng vào một vụ scandal khiêu dâm khi một nữ sinh muốn nổi tiếng đã vào thư viện trường này và quay clip sex.

Những hành động táo bạo của Knight trong thư viện

Thư viện trường đại học luật Cornell với những hàng dài kệ sách học thuật và bàn học luôn luôn chào đón những sinh viên với máy tính và bút chì đến để học tập.

Nhưng với cô gái Cameron Knight, người mẫu nghiệp dư đang muốn trở thành ngôi sao, thì lại đến thư viện với mục đích khác.

Với suy nghĩ khác thường, Knight đã bước vào thư viện của trường Cornell với chiếc túi màu hồng đầy những đồ chơi “đặc biệt”.

Trong đoạn băng dài 5 phút của camera trong thư viện, cô người mẫu tóc vàng này đã tự nhiên quay phim bằng chính chiếc điện thoại của mình những hành động khiêu dâm cho dù lúc đó là giữa ban ngày và sự có mặt của rất nhiều sinh viên đang ngồi học tập.

Màn trình diễn kết thúc và Knight đã tung đoạn video này lên trên diễn đàn của trường. Ngay lập tức nó đã thu hút được hàng nghìn lượt xem. Sinh viên của trường sau khi xem đoạn video trên đã phát hiện ra cô gái là ai và địa điểm trong đoạn video chính là thư viện trường mình. Trường đại học Cornell sau đó đã có những hành động xử lý vụ việc trên, đưa ra thông báo rằng cô gái này không phải là sinh viên của trường và than phiền rằng hành động của cô ta thật là “bệnh”.
Sau đó Knight đã xóa bài viết có đoạn video này trên trang mạng xã hội Twitter của mình.

Theo ANTĐ

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Nặng trĩu nỗi lòng bà mẹ trẻ định nhảy cầu tự tử


Bỏ lại túi đồ trên mặt cầu, người phụ nữ tóc tai rũ rượi vừa kêu khóc vừa leo lên lan can định nhảy xuống. Vừa lúc ấy một thanh niên qua đường lao tới kéo chị lại, ngay lập tức lực lượng công an có mặt hỗ trợ.


Trong lúc nghĩ quẩn, chị T. tìm đến cái chết để chôn vùi đau khổ

Vụ việc xảy ra vào lúc 17 giờ 20 ngày 28/9 trên cầu Điện Biên Phủ bắc qua kênh Thị Nghè thuộc phường Đa Kao, quận 1. Những người chứng kiến vụ việc cho biết, vào thời điểm trên, người phụ nữ mặc áo đỏ, quần Jean đi từ hướng vòng xoay Điện Biên Phủ tới cầu, vừa đi vừa kêu khóc thảm thiết. Đến giữa cầu, chị bất ngờ dừng lại bỏ túi đồ đang xách trên tay xuống mặt đường, bám hai tay vào thành cầu rồi ngửa mặt lên trời “cha ơi, tha lỗi cho con…”

Khi người phụ nữ đặt chân lên thành cầu chuẩn bị lao xuống nước thì ngay lập tức một thanh niên qua đường dừng xe gắn máy nhào tới túm kịp tay chị kéo lại. Sau cú nhảy hụt, bị mọi người túm chặt tay nhưng chị vẫn vùng vằng giật mạnh, vừa tuột khỏi tầm tay mọi người chị lại nhào tới thành cầu định lao xuống lần nữa nhưng mọi người kịp thời ngăn lại. “Tôi sống giờ còn khổ hơn chết, xin mọi người hãy để tôi chết đi, đừng giữ tôi nữa...” Người phụ nữ hơi thở nồng nặng mùi rượu gào khóc, gương mặt lộ rõ sự tuyệt vọng.

Lực lượng công an phường Đa Kao quận 1 ngay lập tức có mặt hỗ trợ, vừa khuyên can, vừa tìm hiểu hoàn cảnh. Sau một hồi đấu trí căng thẳng lực lượng công an khu vực cũng đưa được chị về chốt dân phòng. Tại đây, sau khi trấn tĩnh lại người phụ nữ cho biết tên Đ.T.T, đã có chồng và con gái 2 tuổi.

Chị cho biết: “Sau khi lập gia đình tôi mới hay chồng mình nghiện ma túy, mọi tài sản tôi tích cóp được từ thời còn con gái chẳng mấy chốc bị chồng mang đi hút chích hết”. Nhiều lần khuyên can chồng không được chị còn hứng chịu những trận đòn man rợ vì không kiếm được tiền cho chồng thỏa cơn nghiện. Để có tiền hút chích chồng chị con tham gia vào đường dây buôn bán ma túy gieo rắc cái chết trắng cho vùng quê yên bình.

“Thương chồng nhưng khuyên can không được, tôi không nỡ nhìn anh đi vào con đường chết. Sau nhiều đêm suy nghĩ tôi quyết định tố giác hành động của chồng cho cơ quan công an. Ngày chồng tôi lĩnh án tù cũng là ngày tôi mất quyền nuôi dưỡng đối với đứa con gái mới lên 2 tuổi vì gia đình chồng đuổi tôi ra khỏi nhà. Cha mẹ chồng cho rằng tôi đã hại con trai của ông bà khiến anh phải ngồi tù.” Chị T. ngậm ngùi gạt nước mắt.

Mẹ mất sớm, gia đình nghèo khốn không có nổi mảnh đất cắm dùi, chị T. quay về sống với người cha già yếu trong gian phòng trọ. “Dưới quê chẳng có công việc gì làm nên ngày ngày cha vẫn đi bán vé số về nuôi tôi.” Sau một thời gian suy sụp, chị T. trấn tĩnh trở lại lên TPHCM tìm việc làm với hy vọng sẽ tự lo được cho cuộc sống của mình. Công việc phụ hồ vốn chỉ dành cho nam giới nhưng vừa chân ướt chân ráo lên thành phố tìm được công việc này đối với chị cũng đã là may mắn.

“Tôi thuê nhà trọ ở ghép với mọi người, ngày ngày đi làm nhưng chưa được một tháng thì chủ thầu công trình tuyên bố giải thể. Tiền phòng không có để trả, tiền ăn cũng chẳng còn, bất đắc dĩ tôi phải điện thoại về quê nhờ cha giúp. Sau nhiều ngày tằn tiện cha tôi mới gửi lên được 500 nghìn đồng khuyên tôi về quê bán vé số cùng ông. Vừa nhận được tiền tôi gói đồ về thì chủ trọ bắt phải đóng tiền phòng rồi tiền điện nước, tôi cầm cả chiếc điện thoại được 200 nghìn đồng mới trả hết… Tôi không thể làm cái nghề “đứng đường” để nuôi thân.”

Sau khi vét sạch túi mua 2 xị rượu đế chị ngồi một mình uống cạn, bao nhiều nỗi đau ùa về. Vết thương cũ chưa kịp lành, lại thêm áp lực cuộc sống đè nén khiến chị bế tắc. Hơi men chếnh choáng trong lúc không làm chủ được bản thân chị nghĩ quẩn tìm đến cái chết để chôn vùi thân phận đau khổ của chính mình.


Nhờ tình người chị đã "thức tỉnh". Trước khi ra bến xe về quê chị hứa sẽ "không nghĩ dại nữa"




“Không nghĩ tới mình nhưng chị hãy nghĩ tới người cha già tôi nghiệp đang mong ngóng chị từng ngày và đứa con thơ dại sẽ mãi phải sống trong cảnh mồ côi… Mọi khó khăn hiện tại chỉ là thử thách mình phải vượt qua, không nên đầu hàng... Đừng nghĩ dại để rồi chính mình lại làm khổ mọi người mà mình thương yêu nhất…”, Người qua đường chia sẻ động viên.

Tại công an phương Đa Kao, sau khi trấn tĩnh trở lại chị ngượng ngùng bộc bạch về nỗi khó khăn chính khiến chị nghĩ quẩn là do không đủ tiền mua vé xe về quê. Biết được nỗi khổ trên của người mẹ trẻ khốn quẫn, một nhà hảo tâm thân thiết của Dân trí (xin được giấu tên) đã hỗ trợ chị 500 nghìn đồng tiền lộ phí. “Xã hội còn nhiều người tốt quá, tôi đã dại dột khi nghĩ quẩn. Cảm ơn mọi người đã thức tỉnh tôi...” Chị gạt nước mắt xúc động bước lên xe gắn máy của một chiến sỹ công an ra bến đón xe về quê.

Theo Dân trí

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Ám ảnh khủng khiếp của người tắm xác chết


Căn phòng rộng 15m2 ảm đạm, âm khí nặng nề. Những chiếc ván tắm cho người chết ngổn ngang, bàn thờ đặt giữa nhà xác, không khí tang thương. Đây chính là 'phòng làm việc' của ông Thanh suốt nhiều năm trời.


 
Ông Thanh kể cho chúng tôi những câu chuyện khi xử lý tử thi

“Nửa đêm, có tin bệnh nhân mới chết, tôi lại đến bệnh viện, với sự hỗ trợ của các anh em, thay quần áo, tắm rửa cho xác chết để khâm liệm đúng giờ. Bệnh nhân chết vì AIDS nên cơ thể lở loét, bốc mùi khó chịu, làm xong thì trời vừa sáng” - ông Nguyễn Văn Thanh, người trông nhà đại thể Bệnh viện 09 cho biết.

Xác chết trợn mắt trừng trừng

Theo chân ông Nguyễn Văn Thanh vào nhà xác Bệnh viện 09 (Thanh Trì - Hà Nội), chúng tôi không khỏi kinh hãi khi cánh cửa nhà xác mở ra.

Căn phòng rộng 15m2 ảm đạm, âm khí nặng nề. Những chiếc ván tắm cho người chết ngổn ngang, bàn thờ đặt giữa nhà xác, không khí tang thương. Đây chính là "phòng làm việc" của ông Thanh suốt nhiều năm trời. Không chịu được mùi khó chịu, chúng tôi vội vã bước ra ngoài.

Theo lời ông Thanh, không hiểu vì sao các bệnh nhân đều chết lúc nửa đêm. Mỗi lần như thế, ông lại phải trốn vợ con ở nhà, tới "vật lộn" với xác chết. “Hầu hết bệnh nhân đều không có người nhà, nên chúng tôi phải tự tay thay quần áo, đưa vào nhà xác, bó xác chờ khâm liệm. Đa số các bệnh nhân đều bị nhiễm AIDS, nên khi đưa vào nhà xác, người đã lở loét, bốc mùi rất khó chịu”, ông Thanh nói.

Một trường hợp khi khâm liệm cho bệnh nhân AIDS tử vong được đưa xuống nhà xác, ông lấy tay vuốt mắt, mãi mà mắt tử thi không nhắm lại được. Ông Thanh vừa thay quần áo cho tử thi, vừa bị ám ảnh bởi đôi mắt trợn trừng, khi khâm liệm bằng quả trứng, bát cơm, vài lời khấn thì mới vuốt được mắt cho cái xác này.

"Lúc đó tôi bủn rủn hết cả chân tay, về nhà nằm ngủ mà vẫn bị đôi mắt đó ám ảnh, đến giờ thi thoảng nghĩ lại vẫn cảm thấy kinh hãi” - ông Thanh cho biết.

Trong cuốn sổ đã ngả màu năm tháng, danh sách những tử thi AIDS trong tay ông lại dài hơn. Con số đó đã lên tới hàng nghìn người. Mỗi một lần khâm liệm xác là một lần những câu chuyện hãi hùng cứ nhiều dần lên trong đầu óc ông. “Những hình ảnh đó ám ảnh tôi mỗi đêm hay khi ăn uống, nhưng muốn xóa đi mà nó lại cứ nhiều thêm” - ông Thanh thở dài.

Nửa đêm trốn vợ

“Nếu làm sai một số nguyên tắc phòng hộ thì rất dễ bị lây nhiễm. Khi xử lý những tử thi của người bị nhiễm AIDS, chúng tôi được cơ quan vệ sinh phòng dịch cấp thuốc sát trùng tử thi trước khi tiến hành khâm liệm và người chết cũng được bỏ vào bao ni lông để tránh toả hơi độc. Nhiều lúc đối mặt với tử thi cũng sợ lắm chứ, nhưng làm mãi thành quen” - ông Thanh cho biết.

Công việc tiếp xúc với người chết, nhất là chết vì bị nhiễm AIDS không khiến ông cảm thấy buồn, trái lại ông cảm thấy mình đang làm những việc rất có ý nghĩa. “Cuộc sống luôn sắp xếp mỗi người một công việc, những tử thi kia họ cũng là con người, dù bị nhiễm AIDS hay không. Nhiều lúc nghĩ đến họ cũng cảm thấy thương tâm lắm. Lúc sống không có người chăm sóc, khi chết đi cũng chẳng có người đưa tang. Dù khi sống họ đã sai lầm, nhưng khi chết đi họ đã phải trả giá cho những sai lầm đó, cần mang lại điều gì ý nghĩa để họ đỡ tủi thân khi về nơi chín suối”.

Xử lý tử thi không làm ông sợ, thế nhưng ông lại sợ con mình biết nghề của bố, rồi sợ bạn bè con dị nghị việc bố đang làm. Đó là nỗi khổ tâm lớn nhất của người đàn ông tuổi lục tuần: “Từ khi làm việc ở đây năm 2004, chỉ có vợ tôi biết, ngoài ra không dám cho con cháu biết mình làm nghề gì, có chăng chỉ biết bố làm trong bệnh viện. Cũng bởi sự kỳ thị với bệnh AIDS quá lớn, nên những người làm nghề xử lý tử thi AIDS cũng phải giấu mình” - ông Thanh cho biết.

“Tiếp xúc nhiều với tử thi, nhiều lúc trong lòng tôi cũng trống trải như “bãi tha ma” bởi những nỗi niềm. Nhiều khi, nửa đêm đang yên giấc, chuông điện thoại reo, biết là có tử thi vừa đưa vào nhà xác, tôi lại lén lút trốn vợ con đến viện để cùng đồng nghiệp “đánh vật” với xác chết đến khi trời sáng", ông Thanh chia sẻ.

PV phải mặc áo ấm để vào nhà xác cùng ông Thanh

"Hiện tại BV 09 đang điều trị nội trú cho trên 60 bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS, chưa kể mỗi tháng có thêm khoảng 70 - 100 người đến khám, lấy thuốc điều trị. Bệnh nhân đến đây điều trị đều nhiễm HIV/AIDS giai đoạn cuối, không những thế, họ còn mắc thêm những bệnh hiểm nghèo khác, như lao, gan, hạch... Các gia đình đưa người bệnh vào đây điều trị, hầu hết không quay trở lại thăm nom mà phó thác cho bệnh viện, khi bệnh nhân qua đời, bệnh viện cũng phải tự làm các thủ tục, tổ chức mai táng cho bệnh nhân”, ThS.BS Trần Quốc Tuấn - Giám đốc Bệnh Viện 09 cho biết.

Hầu hết, các bệnh nhân đều một thời lầm lỗi. Họ đã từng làm tan nát hạnh phúc gia đình, đã từng khiến bao nhiêu người lâm cảnh bất hạnh. Khi điều trị trong viện, họ mới nhận ra những điều ý nghĩa của cuộc sống. Bệnh nhân nào trước khi chết cũng đều ngỏ ý được người thân đưa về…

“Trường hợp như bệnh nhân Hải, trước khi chết, bệnh nhân đã gửi gắm nguyện vọng là được an táng ở quê hương, bên phần mộ tổ tiên nhưng cuối cùng người thân của bệnh nhân này không đến nhận. Bệnh viện lại làm thủ tục an táng như những bệnh nhân khác. Không chỉ riêng bệnh nhân Hải, mà đa số các bệnh nhân ở đây trước khi nhắm mắt xuôi tay đều có tâm niệm như vậy. Nhưng một năm trong số hàng trăm bệnh nhân, cũng chỉ có một, hai trường hợp được người nhà tới nhận mà thôi”.

“Có trường hợp, chúng tôi đang tổ chức khâm liệm, làm thủ tục đưa bệnh nhân đã chết đi hoả táng, người nhà bệnh nhân có đến nhưng đứng ở cổng viện. Một lúc sau, họ ra về mà không nhìn mặt con mình một lần. Dù mắc bệnh gì đi nữa, lỗi lầm gì đi nữa, thì khi chết đi, bệnh nhân vẫn là con người, sao lại vô cảm như thế” - ông Nguyễn Văn Thanh buồn rầu.

Theo Kiến thức

Những nữ sinh kiếm tiền học bằng "công nghệ tình dục"


Một vài cô gái dưới đây đã chọn tham gia vào ngành công nghệ tình dục ở các nước đang phát triển, để kiếm tiền trang trải học phí cũng như duy trì cuộc sống của một sinh viên.


 
Rebecca Thulborn khi làm thêm

Người mẫu khỏa thân trên internet

Rebecca Thulborn là một cô gái trẻ mới chỉ 23 tuổi, cô đang theo học tâm lý học ở Salford, Anh. Học phí cô phải trả một năm là 3.000 bảng Anh, và muốn học cao hơn thì số tiền sẽ là 9.000 bảng. Cô đã nghĩ rằng, nếu làm ở quán bar khiến cô vừa mất nhiều thời gian, sức lực lại không kiếm được nhiều tiền. Làm việc ở bệnh viên thì lương ít mà sức ép lớn.


Rebecca Thulborn trên giảng đường

Chính vì vậy, cô đã chọn cho mình một công việc nhẹ nhàng, xong không phải ai cũng thông cảm cho cô, đó là làm người mẫu khỏa thân trên webcam. Tương tự như “chat sex”, cô sẽ cởi dần quần áo theo yêu cầu của khách, và kiếm được 50 bảng một giờ.

Điều ngạc nhiên là gia đình cô coi đó là việc làm bình thường, họ không can thiệp vào cuộc sống tự do của cô.

Làm bố nhí để được nuôi ăn học

Liya Steps là một cô gái trẻ rất xinh đẹp, cô mơ ước được trở thành nhà thiết kế, xong với chặng dài phải đi trước mắt, cô đối mặt với khoản học phí đắt đỏ là 5.000 bảng một năm, cô tâm sự rằng có lần đến hạn nộp học phí mà cô không có tiền, điều đó khiến cô rất lo lắng và tưởng rằng mình sẽ không thể tiếp tục việc học.

Khi cô tham gia một trang web tìm bạn trên mạng, cô nói về hoàn cảnh khó khăn của mình. Một tỉ phú hơn 40 tuổi đã thẳng thắn trao đổi với cô rằng, nếu cô chấp nhận làm tình nhân của ông ta, ông ta sẽ nuôi cô ăn học.
Liya Steps làm "bồ nhí" để có tiền ăn học

Liya đã đồng ý ngay lập tức, và cho đến giờ phút này, khi cô vừa cô sinh viên xinh đẹp, vừa là người tình trẻ của nhà tỉ phú giấu mặt, cô cho rằng mình là người may mắn. Cô rất hài lòng với mối quan hệ này và vẫn cho rằng mình chưa phải là “gái mại dâm”.

Vũ công thoát y

Cô sinh viên Michelle Sawyer, 22, lại bắt đầu công việc này một cách khá hài hước. Cô theo bạn trai tới một quán bar và ở đó có màn múa cột thoát y rất nóng bỏng. Chính người bạn trai đã động viên cô làm việc đó khi người quản lý quán nói rằng cô có thân hình hoàn hảo, rất thích hợp với công việc này.
Michelle làm vũ công thoát y 

Michelle hiện đang theo học quản trị kinh doanh tại trường đại học ở Roehampton. Học phí của cô khá đắt, Michelle có thể kiếm được 800 bảng một tối. Mục tiêu của là dành dụm được khoảng 15.000 bảng sau đó có thể nghỉ ngơi và chuyên tâm vào công việc học.
Những cô gái trên không ngần ngại công bố tên tuổi, họ vẫn đặt ra giới hạn cho mình, xong không thể thừa nhận rằng điều đó không hẳn đã được chấp nhận rộng rãi trong xã hội.


Theo ANTĐ

Mại dâm, chuyện thường ngày của cầu thủ Việt


Một bộ phần cầu thủ Việt dính tới nhiều thứ tệ nạn, thú chơi khác còn phổ biến hơn nhiều so với việc sử dụng chất cấm.


 

Chuyện cầu thủ có hút thuốc, uống bia uống rượu như nước lã, đi bar hút “cỏ”, tài mà, rồi "chơi" cả thuốc lắc, thậm chí sử dụng ma túy đá đã không phải chuyện hiếm gặp. Nghi án sử dụng thuốc lắc của Huy Hoàng khép lại bằng kết luận là chỉ... say rượu nhưng vấn đề những thói hư tật xấu, sự xuống cấp về đạo đức của cầu thủ lại được mở ra và cho thấy thực trạng đáng báo động.

Ngoài việc dính vào tệ nạn xã hội là sử dụng chất cấm, thì các cầu thủ còn dính vào những thứ tệ nạn nào nữa. Còn nhiều những thứ tệ nạn, những “thú chơi” khác nữa, mà những cái thú này còn phổ biến hơn nhiều so với việc sử dụng chất cấm.

Ngay sau khi có những tin tức về vụ việc của Huy Hoàng, với những hình ảnh “lạ” trong clip được ghi lại, có cầu thủ đã chia sẻ cùng nhau trong một câu chuyện phiếm: “Anh Hoàng phê quá, bị quay lại mà chả biết gì, cũng đen, nhỉ. Có "chơi" thì ở chỗ kín kín, ai biết. Mà có đi chơi thì đừng có mà mặc áo cầu thủ làm gì”.

Bên lề sân cỏ sau một buổi tập của một đội bóng V-League, một cầu thủ trẻ từng nói: “Chơi gì thì chơi, dại gì dính vào bay lắc, hít đá điếc nọ kia, nát người. Nhưng anh bảo, ba chục thằng đàn ông bị nhốt chung vào khu nhà như thế này, trẻ thì xa người yêu, lớn thì xa vợ. Toàn thằng thanh niên đá bóng hùng hục như trâu suốt ngày, rồi mỗi trận thắng lại có tí men vào người, bọn em không ra ngoài “làm tí”, "bóc bánh trả tiền" thì mới là lạ. Ở đội em chả có thằng nào là không biết mùi đời, mấy thằng đội trẻ, các anh lớn cũng cho chúng nó thử hết, “vào đời” hết”.

Một lãnh đội còn bảo, cầu thủ dính vào cái gì thì lo, chứ có đi “bóc bánh trả tiền” vui vẻ ở ngoài chút thì đó là thứ tệ nạn “lành” nhất. Vị lãnh đội đã già tuổi đời này lý giải rất đơn giản: “Chúng nó đá bóng xong thì mình mẩy đau ê ẩm, gân cơ hoạt động hết công suất, thì cầu thủ hay phải đi massage. Mà giờ các cái chỗ massage có phải massage trị liệu kiểu bình thường đâu, massage xong lại còn có cả... thư giãn. Đội đi thi đấu khắp nơi, ở khách sạn, tối đá xong cầu thủ cứ phải đi massage, và thế là sa chân vào tệ nạn luôn. Mình chỉ nhắc chúng nó nhớ giữ gìn cẩn thận”.

Trong các ngõ ngách, góc khuất của đời sống cầu thủ Việt, thì cái chuyện này vô cùng phổ biến. Cầu thủ bóng đá là người nổi tiếng, người của công chúng, nên rất nhiều cô gái trẻ luốn tìm cách tiếp cận. Tình thế đó, chỉ cần cầu thủ thiếu chút bản lĩnh là sa ngã ngay. Sau trận đấu, một nhóm cầu thủ với một nhóm cả cô gái trẻ đi bar đến gần sáng, uống say rồi sau đó tìm “bãi đáp” ở các nhà nghỉ là chuyện quá bình thường. Trong thành phần các cô gái đó, thì ngoài “thể loại” thích ăn chơi, "đú đởn", gái gọi bán dâm chuyên nghiệp hoặc cao cấp chẳng thiếu.

Thu nhập khá cao so với mặt bằng chung của xã hội, cầu thủ cũng chẳng mấy khi đi đêm với những "gái gọi rẻ tiền". Thường là đến một khách sạn xịn, gọi điện là có chân dài đến tận nơi. Xong việc trả tiền, đường ai nấy đi không quen biết, rất kín đáo. Vài cầu thủ ngôi sao còn chuyên dùng “hàng” chân dài giá đến vài trăm đô một đêm, chả kém gì các đại gia. Những cô gái này chắc có lẽ cũng biết danh tiếng của cầu thủ, nhưng cũng rất chuyên nghiệp, không bao giờ lộ ra ngoài về danh tính khách hàng, độ an toàn rất cao, nên vẫn cứ được các cầu thủ “chia sẻ” với nhau.

Về khoản “gái” này thì các ngoại binh còn hơn cầu thủ nội binh rất nhiều. Chỉ cần đến Việt Nam thi đấu một thời gian, ngoại binh học được rất nhanh các trò ăn chơi tiêu khiển. Ở nhiều đội bóng luôn có các giai thoại lưu truyền về các anh chàng châu Phi với đủ thứ trò, với đủ thứ chuyện hỉ nộ ái ố. Trong đó, giai thoại hài hước nhất bao giờ cũng là về chuyện mấy anh người Phi khỏe như trâu này đi "tòm tem" với gái mại dâm.

Một cầu thủ người Nam Mỹ từng đá bóng vài năm ở V-League, lang thang qua vài đội bóng khắp Bắc - Nam, được gọi là “vua” trò này. Anh chàng có cô người yêu đồng hương cao ráo thỉnh thoảng lại sang thăm. Còn lại, những lúc cô đơn, cầu thủ này lại lỉnh ra khỏi đội, mà mỗi lần như thế phải có tới cả hàng "chân dài" tháp tùng.

Thời gian gần đây, tệ nạn mại dâm hoạt động tinh vi hơn. "Gái gọi" là những gái mại dâm lưu động, không nằm trong đường dây lớn mà hoạt động theo kiểu đơn lẻ, tự thân vận động hoặc theo nhóm 2-3 người. Trong số các khách hàng của các "gái gọi" hạng sang, có không ít là những cầu thủ.

Mại dâm cũng là một tệ nạn, nhưng dính vào món này, nhiều cầu thủ vẫn cứ nghĩ là “chả sao cả”, vẫn cứ tập tốt đá tốt. Ban lãnh đạo đội, huấn luyện viên có biết thì cũng chỉ nhắc nhở chiếu lệ, bởi cầu thủ không "bay", không "lắc", không dính dáng vào ma túy, cờ bạc là đã tốt lắm rồi.

Theo TT&VH

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Lê Văn Luyện và lời sám hối muộn màng



Dù kẻ đó ngoài đời có ngang tàng, quỷ quyệt nhường nào, đến khi đối diện với tòa ngang dãy dọc, bê tông cốt thép quây cao lừng lững thì cũng phải đôi phần run sợ. Lê Văn Luyện, có lẽ cũng không là ngoại lệ.


Nhớ nhất thằng em út!

Sau khoảng một tháng kể từ khi được đưa về lao động và cải tạo tại Trại giam số 3, Lê Văn Luyện ít nhiều đã có những chuyển biến về suy nghĩ và nhận thức. Tính từ lúc vạ vật phố sàn ủ mưu, tính kế cho đến khi gây án, Luyện như con “ngựa hoang” chưa được thuần hóa. Nhưng giờ đây, Luyện có phần “dịu” đi, không còn “bất kham” như trước. Có thể, khi tận mắt chứng kiến những phạm nhân “đàn anh, đàn chị” được liệt vào dạng cứng đầu cứng cổ, có đai có đẳng với án tích đầy mình còn bị thu phục, Luyện đã bắt đầu run sợ?

Càng về cuối buổi trò chuyện, Luyện càng cởi mở nhiều hơn. Hắn dần trút bỏ cái vẻ cứng cáp, lạnh lùng vẫn đeo mang từ ngày còn ở “trại Kế”. Trong giọng nói của hắn, tôi nhận ra đã có chút gì run rẩy, dù rất khẽ khàng. Chắp nối từ những “tự sự” sâu kín của kẻ đã từng bị dư luận “đóng đinh” với danh xưng “sát thủ máu lạnh” kia, tôi hy vọng rằng, rồi đây, Lê Văn Luyện sẽ thoát khỏi cái vòng kiềm tỏa của ma quỷ trong con người hắn để hoàn lương.

Tuy đôi lúc, Luyện vẫn tỏ ra bi phẫn, chán chường. Nhưng, điều đó cũng hoàn toàn hợp nhẽ. Bởi, hơn ai hết, hắn hiểu cái giá phải trả cho tội ác mình đã gây ra. Hắn cũng rành rẽ, chuyện hắn sống được đến ngày hôm nay đã là một điều “kỳ diệu”. Giờ đây, tuổi thanh xuân của hắn sẽ được đong đếm từng ngày ở cái trại giam nấp sau những dãy núi đá điệp trùng.

Thỉnh thoảng hứng chí, Luyện còn kể dài, kể mãi về những ước mơ, dự định mà hắn vừa mới kịp vun lên và cả những âu lo của hắn về gia đình. Mặt cúi gằm, tay chốc chốc gãi lên mái đầu trọc lốc, hắn cứ kể, nhiều khi cũng chẳng cần để ý xem tôi có nghe hay không. Hắn cần trò chuyện. Bởi, đấy cũng là ham muốn bản năng mà con người hầu như ai cũng có.

“Từ ngày bị bắt, em nhớ nhất thằng em út. Lúc còn ở ngoài đời, em hay “kiệu” nó đi loanh quanh. Tay nó bíu vào tóc em thế này này, nhiều lúc còn “nhét” cả vào lỗ tai, lỗ mũi đau điếng, em kệ! Hồi đó, em để tóc dài, nó dễ nắm, giờ cắt ngắn rồi, chả bám được. Nó có máu buồn, sờ chỗ nào cũng rinh ríc, lại nói ngọng nữa, toàn gọi “anh Uyện ơi”…”, Luyện ngập ngừng, hướng vội ánh nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

“Nhờ anh nói giúp với mọi người, cho em xin lỗi!”

Nói như Trung tá Nguyễn Sỹ Chương, cán bộ phụ trách đội trinh sát Trại giam số 3, người đồng hành cùng tôi trong suốt buổi chiều trò chuyện với Lê Văn Luyện, thì con người ta, dù có gai góc, lỳ lợm đến đâu cũng dễ bị xúc động bởi tình máu mủ, ruột rà. Một kẻ có “chọc trời, khuấy nước” đi chăng nữa, khi ta chạm vào nơi sâu thẳm, nơi dành cho gia đình thì họ cũng khó tránh khỏi rưng rưng.


Ấy thế cho nên, cứ nghĩ một kẻ lạnh lùng như Lê Văn Luyện, chắc gì hắn đã có chút rung động trước những nỗi đau. Nhưng, qua cuộc trò chuyện, không khó để nhận ra rằng, điều ám ảnh hắn nhiều nhất trong những ngày này, và có lẽ trong chuỗi ngày sắp tới, là nỗi ân hận, day dứt vì đã “cõng” theo người thân vào vòng lao lý. Nỗi đau ấy, không còn là thứ mà riêng một mình hắn mang theo vào trại. Còn bố hắn, chú hắn, bác hắn, anh họ hắn…, nỗi đau cứ ngấm dần, tàn phá cả một đại gia đình.

Nhưng ngẫm cho cùng, Luyện cũng như một số trẻ vị thành niên khác, khi chúng phạm tội có một phần lỗi rất lớn từ các bậc làm cha, làm mẹ. Sao họ mãi thờ ơ và mãi chưa chịu công nhận một cái sự thật: giờ đây, có quá nhiều tội ác được gây nên bởi đám trẻ sống lệch lạc, bầy đàn như hoang thú. Họ đã ở đâu và làm gì khi những đứa con, đứa cháu của mình sống lang chạ, dạt nhà đi bụi, gà gật miên man bất tận trong các nhà nghỉ, quán game, quán chát? Để rồi từ đó, những đứa trẻ còn quá non nớt kia dễ bề trượt ngã vào vũng tối…

Cuối buổi trò chuyện, khi biết được tên mình đã trở thành biểu tượng của cái ác và sự dã man để đám nhầng nhầng “tóc xanh, tóc đỏ”, một lũ quái đản, lạc loài học tập, Luyện cúi đầu hối hận. Có lẽ, khi đủ thời gian bình tâm tĩnh trí, hắn đã biết ăn năn, hối cải phần nào.

Có sự thay đổi lớn lao đó trong con người Luyện, một phần cũng nhờ công tác giáo dục của các cán bộ trại giam. Bởi, ngay từ khi Lê Văn Luyện mới về cải tạo tại đây, Ban giám thị đã dành cho hắn sự quan tâm nhất định. Không chỉ đơn thuần là hắn vừa gây nên vụ án kinh thiên động địa, được dư luận quan tâm, mà còn bởi cái nhân cách, nhận thức lệch lạc, lối sống sai lầm của hắn. Thế cho nên, ngay từ những ngày đầu, các cán bộ quản giáo đã thường xuyên tiếp xúc trò chuyện nhằm cảm hóa, giáo dục, uốn nắn, dần đưa hắn trở về con đường sáng.

Trung tá Chương cũng cho rằng, với những đối tượng như Lê Văn Luyện, do không nhận được sự quan tâm, giáo dục một cách đúng mực, nên giờ đây, việc cải tạo hắn sao cho thành người lương thiện đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Nhưng anh tin, với bề dày truyền thống cũng như kinh nghiệm cảm hóa phạm nhân, các cán bộ Trại giam số 3 sẽ đưa Luyện về được đến bến hoàn lương.

Trước khi theo chân cán bộ quản giáo ra khỏi phòng để quay về đội sản xuất, Luyện ngập ngừng, nấn ná rất lâu. Tôi tự hỏi, hắn còn điều gì muốn nói? Trong ánh mắt ngoái nhìn của hắn, có chút gì đó vừa như nuối tiếc, vừa như níu kéo. Có thể, vì tôi đến từ “thế giới bên ngoài”, lại có thể ngồi nghe “tự sự” của hắn suốt buổi chiều hanh hao gió cát, nên hắn lưu luyến gì chăng?

Lần chần mãi rồi Luyện cũng cất lời, giọng như gió thoảng, “nhờ anh nói hộ với mọi người, cho em xin lỗi!”. Ánh mắt hắn cụp xuống rất nhanh. Nhưng, nhìn sâu vào đôi mắt đã có phần hoảng hốt ấy, tôi mong rằng, rồi đây, khi được học tập và cải tạo tại Trại giam số 3 này, Lê Văn Luyện sẽ thoát khỏi những tiếng “ru hồn” của quỷ sứ.

Em sợ không được “nhìn mặt” ông bà lần cuối!

- Vào trại, Luyện hay nghĩ đến ai nhất?

- Mẹ và em trai. Em nhớ nhất thằng út. Lúc em bị bắt, nó mới có 3 tuổi, ngộ lắm…! (Mắt rưng rưng)

- Còn ai nữa?

- Em cũng nhớ với thương ông bà nội. Ngày trước, thỉnh thoảng em cũng ngủ với ông. Khi em bị bệnh, bà hay cho tiền. Ít thôi, tại nghèo mà. Giờ ở nhà, chắc cũng khổ với “người ta”…

- Không thương bố à?

- Có. Nhưng, bố còn trẻ, dù sao cũng là đàn ông, còn ông bà già rồi, chả biết sống được đến bao giờ.

- Luyện có mong được ông bà vào thăm không?

- Có chứ! (giọng đang sôi nổi chợt chùng xuống)… Nhưng, chắc cũng khó, đường xa thế này. Nhiều lúc, em cứ sợ từ giờ không được gặp mặt ông bà lần nào nữa!

- Luyện cứ cố gắng cải tạo rồi cũng sẽ đến ngày mãn hạn!

- Ông em hơn bảy mươi rồi. Bà hay đau lưng, mắt mũi kèm nhèm, chả biết có “đợi” em được không! Ngày trước đi phụ hồ, mấy lần em định lúc nào có tiền thì mua cho ông bà cái quạt điện mới…

- Nếu bây giờ gặp ông bà nội, Luyện nói gì?

- Em xin lỗi. Nhưng, cũng có lúc em sợ gặp người thân, thương lắm! Hôm trước khi vào đây, em gặp mẹ. Mẹ khóc mãi. Em khóc ít thôi, sợ mẹ lo. Mẹ về, em mới khóc…

- Từ khi vào “trại 3”, Luyện còn khóc lần nào nữa không?

- Mới vài lần, toàn vào ban đêm, tại phòng đông người. Em cứ nghĩ linh tinh rồi khóc, nhưng chỉ một lúc thôi…

Theo Công Lý

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Người đi đường thờ ơ, nạn nhân TNGT tử vong


Một thanh niên nằm bất động, một phụ nữ hoảng loạn, nhưng phải gần 30 phút sau nạn nhân mới được chuyển đến bệnh viện thì đã muộn...


 

Một thanh niên nằm bất động trên vũng máu. Cách đó không xa, trên lề đường một phụ nữ đang trong trạng thái hoảng loạn với thương tích đầy người. Tuy nhiên gần 30 phút sau, hàng chục người đi đường hiếu kỳ mới tìm cách chuyển nạn nhân đến bệnh viện... nhưng đã quá muộn.

Tai nạn xảy ra vào chiều 22/9 trên Tỉnh lộ 5 đoạn gần vòng xoay cầu Nhị Thiên Đường (P.6 Q.8 TP.HCM). Thông tin tại hiện trường cho biết, một phụ nữ điều khiển xe gắn máy 95P2-3822 lưu thông trên Tỉnh lộ 5 theo hướng cầu Nhị Thiên Đường ra đường Nguyễn Văn Linh đã bị một xe máy khác 54N1 – 3448 do anh Nguyễn Tấn Phát (17 tuổi ngụ xã Bình Hưng, Bình Chánh) đâm trực diện.

Cú va chạm này khá mạnh khiến anh Phát ngã sóng soài, nằm bất động trên mặt đường. Người phụ nữ văng vào lề đường bị thương khá nặng.

Cả hai chiếc xe máy nằm dính nhau giữa đường. Cùng lúc, xe tải 54M – 8354 lao tới húc thẳng vào 2 xe máy.

Rất đông người hiếu kỳ vây quanh hiện trường. Tuy nhiên không một ai có động thái cứu giúp. Mãi đến gần 30 phút sau có một số người tiếp cận đưa nạn nhân Phát đến bệnh viện nhưng anh đã chết trên đường chuyển viện.

Anh Nguyễn Lâm An, một trong những người tham gia chuyển nạn nhân cho biết, khi đến khoa cấp cứu bệnh viện, nạn nhân đã tắt thở. Các nhân viên y tế cho biết, nếu được chuyển tới bệnh viện sớm hơn, nạn nhân có thể giữ được tính mạng.

Theo nhiều người dân, do sợ gặp rắc rối khi đưa người bị nạn vào cấp cứu nên nhiều người đã thờ ơ. Anh Phát đã chết cũng từ sự thờ ơ, ngại bị phiền phức đó.

Theo Trần Chánh Nghĩa
Vietnamnet

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Rơi vào chuồng cọp, nam thanh niên bị vồ tơi tả


Một người đàn ông 25 tuổi bị cọp vồ tơi tả tại vườn bách thú Bronx ở New York (Mỹ) sau khi bất thình lình nhảy vào chuồng cọp từ một con tàu.


Ba chú cọp mới ra đời ở vườn thú. Ảnh: AP

Nạn nhân được đưa tới cấp cứu tại bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Rất may là các bác sỹ đã cứu được đôi chân của anh.

Các nhân viên của vườn thú phải dùng bình cứu hỏa để đuổi con cọp ra khỏi người đàn ông.

Ông Jim Breheny, giám đốc vườn thú cho hay nạn nhân hiện đã tỉnh lại và có thể nói chuyện.

"Nếu không nhờ sự phản ứng nhanh nhạy từ nhân viên vườn thú cũng như khả năng chuyên nghiệp của họ trước mỗi tình huống khẩn cấp, hậu quả có thể đã đáng sợ hơn nhiều”, ông Jim Breheny nhấn mạnh.

Hiện chưa rõ vì ly do gì mà người đàn ông này lại nhảy từ trên phía đường ray Wild Asia vốn phục vụ cho con tàu chở khách du lịch đi vòng quanh ngắm cảnh sông Bronx.

Người đàn ông nhảy từ độ cao 6m, vượt qua hai hàng rào của chuồng cọp. Phát ngôn viên cơ quan cứu hộ cho biết phía lưng của nạn nhân bị một vết cắt rất sâu.

Theo Nld

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Chuyện bố chồng "dính" con dâu... là chuyện bịa


 Chiều 19-9, Trưởng Công an xã Tân Trung, thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang - cho biết tại xã này không có trường hợp cha chồng quan hệ bất chính với nàng dâu rồi bị “dính nhau” phải đưa đến bệnh viện cấp cứu như tin đồn.
Theo ông Ngô Hoàng Phi (trưởng công an xã Tân Trung), hiện những tin đồn này đang ngày càng lan truyền trong cộng đồng, làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự của địa phương và gây xáo trộn cuộc sống người dân.

Trước đó, theo thông tin nhiều báo, website đăng tải thì tại xã này xảy ra sự cố hi hữu: Trong lúc người con trai đi làm ở TPHCM, ông A. (58 tuổi) có quan hệ tình dục với cô con dâu (36 tuổi). Trong khi thực hiện hành vi bất chính này thì người con dâu bị chứng co thắt âm đạo, làm cho bố chồng không “tách rời” ra được, phải đi cấp cứu ở bệnh viện tỉnh.

Cùng ngày, PGS-TS Tạ Văn Trầm, Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang, xác nhận với PV là bệnh viện này không hề tiếp nhận hai bệnh nhân nào nhập viện trong tình trạng khó xử như trên.


Theo Kenh14

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Lê Văn Luyện: “Mới vào, em bị “ma cũ” dọa “làm thịt”…!”


Dù đã nghe nói rất nhiều về sự lạnh lùng, tàn độc của Lê Văn Luyện, nhưng khi ngồi đối mặt, cách chỉ một tầm tay, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chợn rợn.

 
Mới đây, Lê Văn Luyện đã được dẫn giải về Trại giam số 3, Bộ Công an (đóng trên địa bàn xã Nghĩa Dũng, Tân Kỳ, Nghệ An), bắt đầu chuỗi ngày cải tạo. Phải khó khăn lắm, phóng viên Công lý và Xã hội mới có điều kiện để tiếp cận với tên “sát thủ máu lạnh” này. Và, đây cũng là lần đầu tiên Luyện trả lời báo chí kể từ khi chuyển về “nhà mới”.

Không còn nghĩ mình đáng chết!

Suốt một thời gian dài, kể từ khi gây ra vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang), có lẽ Lê Văn Luyện là nhân vật được dư luận quan tâm, báo chí săn lùng nhiều nhất. Tưởng như tất cả những tình tiết liên quan đến vụ án, những góc cạnh chân dung tên “ác quỷ đội lốt người” này đều đã được phơi bày, bóc trần qua các phương tiện truyền thông. Nhưng thật bất ngờ, trong gần bốn tiếng trò chuyện với Công lý và Xã hội vào chiều ngày 26/6/2012 tại Trại giam số 3, Luyện đã chia sẻ rất nhiều điều mới lạ, nhất là “cảm nhận” về những ngày đầu cải tạo ở đây.


Da trắng, mắt lanh lợi, dáng đi nhanh nhẹn trong bộ quần áo phạm nhân, Luyện theo chân quản giáo bước vào phòng thăm gặp. Trái với những lần tiếp xúc với báo chí trước đây, Luyện thường tỏ thái độ bất cần, không hợp tác. Nhưng lần này, hắn trả lời rành rẽ từng câu hỏi, không rụt rè, khúm núm.

Dù đã nghe nói rất nhiều về sự lạnh lùng, tàn độc của Lê Văn Luyện, nhưng khi ngồi đối mặt với hắn, cách chỉ một tầm tay, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chợn rợn. Thật khó lý giải, một kẻ mặt còn búng sữa kia lại có thể xuống tay man rợ đến như vậy. Có cảm giác, quỷ dữ ẩn mình trong khuôn mặt sáng láng ấy. Dù muốn, dù không, trong suốt buổi trò chuyện, thỉnh thoảng tôi vẫn phải nhắc lại đôi chút đến vụ giết người kinh thiên động địa mà Luyện đã từng gây ra. Mỗi chi tiết, hắn có thể kể lại vanh vách không sai một ly so với những gì đã khai ở cơ quan điều tra, khai trước tòa và “khai” với cơ quan báo chí. Nhưng đáng kinh hãi ở chỗ, giọng hắn cứ đều đều, không cảm xúc, chậm rãi như vọng lên từ âm ty địa ngục khi thuật lại cái chuyện cắt cổ nạn nhân ra làm sao, máu phun thế nào, y như thể người ta nói về chuyện… vặt nắm lông gà. Thật khó tìm được chút gì gọi là sợ hãi, run rẩy trong giọng nói của kẻ giết người máu lạnh này.

Chỉ đến khi nhắc đến gia đình, người thân, đặc biệt là người mẹ và đứa em út mới lên 4 tuổi của mình, Luyện mới bộc lộ chút ít như là sự xót xa, ân hận. Khuôn mặt hắn chùng xuống, thôi lành lạnh. Hắn có vẻ suy nghĩ mông lung lắm. Có lẽ, sau khi cướp đi mấy mạng người, tạo ra cảnh ly tán, đảo điên cho gần chục gia đình, giờ đây, hắn đã biết hồi tâm, chuyển ý?

Lúc ấy, Luyện cố tình ngoảnh mặt nơi khác, tránh ánh nhìn của phóng viên. Nói thật, tôi cũng đã mong chờ ở cặp mắt dường như vô hồn kia nhểu ra vài giọt nước, chí ít là như vậy. Nhưng tuyệt nhiên không có, Luyện nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng. Và, trong cả buổi, cũng không thấy hắn nói “mình đáng chết”, như đã từng nhắc nhiều lần với báo chí.

Theo một số cán bộ quản giáo của Trại giam số 3, kể từ khi vào đây, Luyện vẫn ăn ngủ bình thường, không có dấu hiệu chán chường, bế tắc.

Tự làm mới mình bằng thói quen… đọc sách!

Trong suốt buổi trò chuyện cùng Công lý & Xã hội, Lê Văn Luyện bộc lộ gần như tất cả cái bản chất lệch lạc, bất thành nhân của mình. Không chỉ nổi bật ở cái bản chất lưu manh, hắn còn khiến người đối diện hoảng loạn, kinh khiếp bởi sự lạnh lùng, tàn độc toát lên từ chân tơ, kẽ tóc.

Có lẽ, nhân cách “ma quỷ” ấy Luyện có được là nhờ trui rèn nhiều năm bằng lối sống hoang dại như cây cỏ. Ở hắn, người ta nhận thấy sự vô cảm đến tột cùng qua thần thái khuôn mặt khi kể lại những chi tiết trong vụ thảm sát tiệm vàng, vụ án mà sẽ mãi là nỗi ám ảnh dai dẳng, ký ức kinh hoàng của những người liên quan và của toàn xã hội.

Nhưng cũng phải thừa nhận, khi giông gió qua đi, dư luận cũng dần chìm lắng thì ở trong Trại giam số 3 này, Luyện đã có chút ít thay đổi dù là rất hiếm hoi. Ngay ở cách xưng hô, hắn cũng đã học được phép tôn trọng người lớn tuổi, trả lời câu hỏi cũng không còn tuyệt đối nói trống không. Hắn đã biết dùng một số từ thưa gửi thông thường mà đáng lẽ một đứa trẻ có nhân cách biết sử dụng thuần thục từ khi mới lên mười.


Và đặc biệt, kể từ khi vào đây, Luyện còn học được thói quen… đọc sách! Vẫn biết, chuyện đọc sách, báo của phạm nhân để giải trí nó chỉ là chuyện hết sức bình thường mà trại giam nào cũng có, ấy nhưng cái chuyện Lê Văn Luyện, kẻ từ nhỏ tới giờ chỉ quen với dao phớ chọc tiết lợn, game online, suốt ngày giao du với đám choai choai du thử, du thực mà nay tự nhiên thích đọc sách, lại là sách “thánh hiền” thì âu cũng là chuyện lạ thường.

Chắc nhiều người cũng đã nhắc đến hai từ giá như khi nói về “sát thủ” Lê Văn Luyện. Giá như hắn không đứt gánh sách đèn từ khi còn quá trẻ; giá như bố mẹ hắn thôi buông lỏng quản lý mà chăm bẵm, giáo dưỡng con cái được tốt hơn thì đâu đến nỗi xã hội phải chứng kiến một ác quỷ đội lốt người đã gây ra cái chết bất toàn thây cho gia đình anh Ngọc? Và, sẽ còn bao nhiêu “Lê Văn Luyện thứ hai”, “Lê Văn Luyện thứ ba”…, nếu các bậc sinh thành không giật mình chấn chỉnh con dại ngay từ bây giờ?

Thế cho nên, dù chả biết cái đầu trọc lốc của Luyện học được những gì sau ít ngày “đánh đu” với thú vui “tao nhã” là đọc sách ấy, nhưng như thế cũng còn may mắn vạn lần nếu hắn bỏ ra cả quãng năm dài, tháng rộng sắp tới để học hỏi những vô luân, tàn độc vốn đầy rẫy trong chốn lao tù.

“Có phạm nhân chửi em ác và còn đòi “làm thịt”…”!

- Luyện được đưa vào Trại giam số 3 từ bao giờ?

- Em vào đây hôm 4/6/2012.

- Thấy có khác gì không so với hồi còn ở “trại Kế” (Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang)?

- Ở đây được đi lại nhiều hơn, khỏi “tù” chân, nhưng phải mỗi tội thời tiết trong này nóng hơn ngoài Bắc!

- Có sợ gió Lào không?

- Em chưa biết gió Lào ra làm sao nên chả sợ.

- Từ khi vào đây, gia đình, người thân đã ai vào thăm Luyện chưa?

- Dạ, chưa thấy.

-Mong ai vào thăm nhất? Mẹ hay bạn gái?

- (cười) Mẹ chứ!

- Luyện ở chung phòng với ai?

- Dạ, em ở cùng với 70 phạm nhân nữa.

- Khi mới vào, thái độ của các phạm nhân cùng phòng đối với Luyện thế nào?

- Cũng bình thường, có người quý, có người ghét, có người còn không nhận ra em, phải mãi sau người ta mới biết.

- Người quý nhiều hơn hay người ghét nhiều hơn?

- (cười) Ngang nhau ạ.

- Thế có biết tại sao họ ghét mình?

- Họ bảo, sao mà dã man thế!

- Họ nhận xét như vậy có đúng không?

- Cũng đúng.

- Đúng như thế nào?

- Thì em thấy mình cũng dã man thật! Có phạm nhân thấy em đi qua còn chửi em độc ác, họ dọa “làm thịt” em!

- Có sợ không?

- Chả sợ!

- Vì sao?

- Em có làm gì họ đâu? Nếu họ mà cố tình gây sự, em báo cáo cán bộ, nếu cán bộ không xử lý thì… (im lặng).

- … thì Luyện “tự xử” họ à?

- (Im lặng)

- Phạm nhân ấy tên là gì? Có ở cùng buồng không?

- Không biết, ở buồng khác. Mà cùng buồng em cũng chả sợ!

- Mỗi bữa Luyện ăn được mấy bát cơm?

- Em ăn hết xuất ăn của trại, thỉnh thoảng không hết.

- Sao không ăn hết?

- Tại em cứ suy nghĩ linh tinh…

- Ân hận à?

- (Im lặng)

- Tối có ngủ được không?

- Em ngủ bình thường, từ 9 giờ tối đến 5 giờ sáng hôm sau.

- Luyện có hay bị ám ảnh bởi những nạn nhân mình đã giết?

- Không, thỉnh thoảng em chỉ thương con bé. Nó còn nhỏ quá, mà lại chả có tội tình gì…

- Thế những nạn nhân kia thì họ có tội với Luyện à?

- Không.

- Họ không có tội, sao giết họ dã man thế?

- Tại em không giết “bọn nó”, thì “bọn nó” cũng giết em. Lúc đấy em chả nghĩ được gì nhiều, chỉ biết cố gắng giết cho hết thôi!

- Giờ có thấy ân hận không?

- Có, em ân hận vì giết nhiều người quá. Với lại, vì em mà người thân phải đi tù. Em thương mẹ…

Tranh thủ đọc sách “thánh hiền”!

- Một ngày trong trại của Luyện như thế nào?

- Em dậy từ 5h sáng, tập thể dục, làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng, 7h đi làm, 11h ăn cơm trưa rồi nghỉ đến 13h đi làm, 17h nghỉ…, ăn cơm tối, xem ti vi, đọc sách báo đến 21h đi ngủ.

- Thời gian rảnh rỗi Luyện làm gì?

- Em xem ti vi cùng mọi người. Dạo này em còn hay đọc sách đấy! (cười)

- Đọc sách cơ à, sách gì thế?

- Em đọc cuốn Dưỡng sinh bằng năng lượng sinh học mượn của anh cùng phòng.

- Nội dung cuốn sách đó thế nào?

- Đấy là cuốn sách của Trung Quốc, dạy các cách điều khiển, phát huy nguồn năng lượng trong cơ thể, nhưng phải tập nhiều mới làm được!

- Thế Luyện đã tập được nhiều chưa?

- Em chưa, tại em toàn dậy muộn…

- Sắp tới có kế hoạch sẽ học theo sách không?

- Em định nhờ anh cùng phòng dạy.

- Thế còn hay đọc sách gì nữa?

- Em không.

- Luyện có hay trò chuyện với các phạm nhân khác trong phòng?

- Cũng thỉnh thoảng, em chỉ nói chuyện với vài người.

- Hay nói chuyện gì?

- Mấy anh đấy cũng khuyên em cải tạo.

- Thế còn các cán bộ quản giáo thì sao?

- Dạ, cán bộ cũng động viên em.

- Luyện quý cán bộ quản giáo nào nhất?

- Em chưa tiếp xúc nhiều nên chưa biết.

- Ngày còn ở “trại Kế” Luyện quý ai?

- Dạ, nếu có điều kiện, anh cho em gửi lời cảm ơn “Thầy” Vũ Khắc Quyết, cán bộ ở Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang. Em cảm ơn vì “Thầy” ấy hay quan tâm, động viên những lúc gia đình, người thân em lâu chưa vào thăm…

- Có gửi lời cảm ơn hay xin lỗi ai nữa không?

- Dạ, em xin lỗi người thân. Vì em mà họ phải đi tù…

- Không gửi lời xin lỗi gia đình nạn nhân à?

- Có, nhưng chắc họ cũng chả nhận lời xin lỗi của em đâu. Em nghe nói, họ còn đang định kiện em nữa cơ mà.

- Sau này khi ra tù, gặp lại người thân gia đình nạn nhân Luyện có sợ không?

- Em chỉ sợ họ trả thù bố mẹ em thôi, còn em dám làm, dám chịu, họ muốn làm gì thì làm.

- Nếu họ trả thù, Luyện có phản kháng lại không?

- (Im lặng suy nghĩ)… À, mà anh cho em gửi lời chúc đến một người nữa nhé?

- Người yêu à?

- Không, chỉ em yêu cô ấy thôi. Em “sợ” cô ấy lắm!

- Sợ như thế nào?

- Em cũng không biết nữa. Cô ấy nói thế nào em cũng làm theo.

- Trước khi bị bắt, Luyện đã ngỏ lời cùng cô ấy chưa.

- Em không dám nói. Cô ấy tên Thanh Tâm ở Lục Nam (Bắc Giang), cách nhà em mấy km, vừa tốt nghiệp THPT. Em chúc cô ấy đậu đại học…

Theo Công Lý

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Xót lòng bé gái 12 tuổi mang thai tháng thứ tám


Trong khoảng thời gian qua, chị Rô luôn dằn vặt mình vì không dạy dỗ con trai về kiến thức giới tính nên mới xảy ra chuyện đau lòng này. 'Dù gì đi nữa, mọi chuyện cũng đã xảy ra. Tôi chỉ mong rằng, mọi người lấy đây làm bài học về việc dạy dỗ, quan tâm đến con cái của mình', chị Rô gạt vội dòng nước mắt chia sẻ.
Đêm 'động phòng' oan nghiệt


Xã La Ngà, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai vốn là nơi yên bình. Thế nhưng, nửa tháng trở lại đây, người dân ở đây đang chộn rộn với thông tin bé Ngô Thị Mỹ L. mới 12 tuổi đã mang thai đến tháng thứ tám. Và "tác giả" của cái thai không ai khác chính là Lê Văn Thanh Truyền, 16 tuổi, anh họ của L.

Chị Nguyễn Thị Rô (mẹ của Truyền) cho biết, đến bây giờ vẫn không thể nào tin được việc con trai khiến cháu họ của mình có thai là sự thật. Chị nhớ lại , đầu năm 2012, trong một lần L. đến chơi nhà chị Rô, do quá mải miết với những trò con trẻ, nên tối rồi mà vẫn chưa về. Chị Rô bảo cháu cứ ở lại chơi còn mình đến nhà L xin mẹ được ở lại.

Trong đêm hôm đó, L. được chị Rô cho ngủ cùng hai con của mình, còn vợ chồng chị ngủ ở phòng bên cạnh. Nửa đêm, Truyền thức dậy, quờ tay sang bên cạnh thì phát hiện ra L. Truyền nhẹ nhàng lay L. dậy và rủ “chơi trò vợ chồng”. Do còn quá nhỏ, với sự ngây thơ của mình, L. không biết hậu quả nên đồng ý. Sau đó, Truyền bảo em họ không được nói cho ai biết, nếu không sẽ bị mắng.

Sau đó không lâu, chị Nguyễn Thị H. (mẹ L.) thấy con gái ngày càng béo nên khuyên L nên tập thể dục và ăn kiêng. Tuy nhiên, dù cố gắng đến đâu, cơ thể bé L. vẫn ngày càng béo hơn. Đặc biệt, bụng bé L. ngày càng to. Tuy nhiên, gia đình em không hề nghĩ đến chuyện em đã mang thai.

Khi thấy con quá béo và bụng ngày càng lớn ngoài tầm kiểm soát, chị H. đem L. đến bệnh viện huyện Định Quán để khám. Ở đây, bác sĩ cho biết bé L. đã mang thai đến tháng thứ tám, sắp sinh và cái thai khỏe mạnh. Không tin vào điều mình mới nghe được, chị H. yêu cầu bác sĩ khám lại cho con mình một lần nữa, nhưng kết luận giống nhau

Chị H. rời bệnh viện và đưa L. đến một phòng khám tư gần đó để khám lại, một lần nữa chị lại cay đắng nhận kết quả em L. đã có thai.

Con có phạm luật gì đâu

Chị H. đưa bé L. về nhà, mọi người ai cũng bàng hoàng khi biết bé L. mang thai. Cả gia đình bàn tán và quyết định sang nhà chị Rô thông báo sự việc.

Do hai gia đình có mối quan hệ họ hàng nên chị H. không viết đơn tố cáo. Tuy nhiên, tại xã La Ngà này, cuộc sống vốn yên bình, bỗng chộn rộn với thông tin cô bé 12 tuổi có thai với anh họ. Bên cạnh đó, bệnh viện nhận thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc nên đã viết đơn lên huyện. Vì vậy, "tác giả" của bào thai đã được công an huyện đã mời lên làm việc. Tại cơ quan điều tra, truyền khai nhận toàn bộ hành vi của mình.

Theo thông tin từ một cán bộ công an, khi đọc lệnh bắt giam, Truyền vẫn không hề biết mình đã phạm tội, cậu thanh niên này còn bảo: “Con có phạm luật gì đâu. Con có làm chuyện đó nhưng chỉ một lần thôi, đã lâu lắm rồi và được sự đồng ý của em L. mà”. Nghe công an giải thích, Truyền mới mù mờ hiểu về tội lỗi mình đã gây ra.

Từ ngày xảy ra mọi chuyện đến nay, chị Rô không dám bước ra khỏi nhà bởi sợ những lời bàn tán của mọi người. Chị lo lắng cho đứa con trai mới bị bắt nhưng lại càng lo lắng hơn về đứa cháu đang mang thai.

Điều đau lòng hơn, trong khi L. đang mang thai tháng thứ tám, chị Rô cũng đang mang thai đứa con thứ ba được 7 tháng. Như vậy, trong hai tháng tới đây, chị Rô vừa đón đứa cháu nội bất đắc dĩ lại vừa sinh con của mình.

Theo lời chị Rô, gia đình chị H. biết chuyện nhưng không hề oán trách gì gia đình chị. Cả hai gia đình đều đã gặp nhau và bàn tính đến chuyện về cái thai của bé L. Do giờ đây cái thai đã quá lớn nên phải chờ đến ngày sinh. Bên cạnh đó, do chị Rô cũng sắp sinh nên khi L. sinh, chị H. sẽ đem về nuôi. “Con dại cái mang, gia đình tôi cũng phải có trách nhiệm với đứa cháu sắp ra đời”, chị Rô buồn rầu cho biết.

Trong khoảng thời gian qua, chị Rô luôn dằn vặt mình vì không dạy dỗ con trai về kiến thức giới tính nên mới xảy ra chuyện đau lòng này. “Dù gì đi nữa, mọi chuyện cũng đã xảy ra. Tôi chỉ mong rằng, mọi người lấy đây làm bài học về việc dạy dỗ, quan tâm đến con cái của mình”, chị Rô gạt vội dòng nước mắt chia sẻ.

Theo TTTĐ

Chết đuối khi đi mò ốc mua gạo


Nhà nghèo, cha con ông Bình phải đi mò ốc kiếm tiền mua gạo. Thế nhưng, khi đang bơi sang bờ để mò ốc thì ông Bình bị đuối nước, ông ra đi để lại 4 đứa con thơ dại.Vụ đuối nước thương tâm trên xảy ra vào khoảng 9h sáng 13/9, tại khe Nước Mắm, xã Quỳnh Trang, Quỳnh Lưu (Nghệ An). Vào thời gian trên, ông Nguyễn Ngọc Bình (SN 1960, trú tại xóm 12, xã Quỳnh Trang, Quỳnh Lưu) cùng con trai út là Nguyễn Ngọc Đông (SN 2004) đi bắt ốc ở khe Nước Mắm cách nhà khoảng 500m về bán để lấy tiền mua gạo.

Sau khi mò được một ít, ông Bình quyết định cõng con bơi sang bờ bên kia mò tiếp. Khi bơi còn cách bờ khoảng 50m, do bụng đói, tay yếu vì có tật, ông đuối dần rồi chìm xuống. Cậu con trai trên lưng cũng chới với và chìm theo ông. Lấy chút sức lực còn lại, ông đẩy mạnh đứa con trai vào bờ. Do nước sâu, ông Bình bị đuối sức và chìm dưới nước sâu. Nghe tiếng kêu cứu của cháu Đông, một người đi chăn trâu gần đó phát hiện ra liền chạy đến để đưa Đông vào bờ và tri hô mọi người cứu ông Bình. Lúc mọi người đến nơi thì đã quá muộn.

Vị trí xảy ra vụ đuối nước thương tâm

Đến 10h sáng cùng ngày, người dân và chính quyền địa phương mới tìm thấy thi thể ông Bình dưới khe nước. Mọi người đều thương xót khi nhìn thấy trên cổ ông Bình vẫn đeo một túi ốc nặng và bên nách vẫn kẹp chặt đôi dép trắng.

Được biết, gia đình ông Bình rất nghèo và có hoàn cảnh hết sức thương tâm. Năm 2010, vợ ông Bình mất vì căn bệnh ung thư để lại cho ông 5 đứa con. Gia cảnh nghèo khó, đông con nên hằng ngày cha con ông Bình vẫn thường xuyên đi mò ốc, kiếm tiền mua gạo. Ông Bình bị tật bẩm sinh tay trái không cử động được. Cách đây 4 năm, con gái đầu của ông Bình (SN 1993) cũng đi mò ốc bị chết đuối ở đoạn khe trên. Thằng con trai kế (1994) bị tâm thần. Hai cô con gái còn nhỏ, Phượng (1997) và Phương (2000) cùng ông lấy nghề mò cua bắt ốc ở con khe Nước Mắm làm kế sinh nhai, ai thuê gì làm nấy.

Ông Bình ra đi để lại 4 đứa con thơ dại trong căn nhà nghèo nàn

Hôm trước, Phượng và Phương bắt cua bán được 15.000 đồng mua gạo và cá ăn trong ngày. Ngày 13/9, hai con gái lên rừng nhặt củi, hai cha con ông xuống khe bắt ốc thì tai hoạ xảy ra.
Ông Bình mất đi để lại 4 đứa con bơ vơ trong 2 gian nhà trống hốc trống hoác không có chút tài sản nào. Chính quyền địa phương và bà con lối xóm đang vận động quyên góp để làm đám tang cho ông.


Theo Dân trí

Dân mạng ‘ném đá’ gái đẹp dẫm chết cún cưng


Mới đây, loạt ảnh ngược đãi cún cưng của một cô gái Trung Quốc đang bị cộng đồng mạng ném đá rào rào. Hành động dùng giày cao gót dẫm bẹp dí hai cún con của người này bị lên án là vô cùng tàn nhẫn.

 
Những bức ảnh phản cảm này khi được đăng tải trên trang Weibo, lập tức bị cư dân mạng phản ứng dữ dội. Trong ảnh, cô gái trẻ thản nhiên vận đôi giày cao gót cao chừng 10 phân, lần lượt dẫm vào đầu hai chú cún có bộ lông đen và vàng. Hai con vật đáng thương trông rất thê thảm, ánh mắt chúng lộ rõ vẻ sợ hãi và bất lực.





Cô gái trẻ không hề day dứt, thậm chí còn thản nhiên đeo kính đen, nở nụ cười mãn nguyện trước ống kính. Hết dẫm vào đầu, cô nàng lại dẫm cả hai chân lên người cún. Bị ngược đãi liên tục, những con vật đáng thương đã chết thảm dưới gót giày của người đẹp.

Trước hành động đáng trách này, các cư dân mạng tỏ ra rất phẫn nộ và “xắn tay áo” truy tìm tung tích “thủ phạm”. Có ý kiến cho rằng, cô gái trong loạt ảnh là người Hồ Bắc. Lại có người tiết lộ, cô ta cũng từng dẫm chết thỏ, ếch và mèo, nhiều khả năng còn liên quan tới tổ chức chuyên làm những clip ngược đãi động vật để chuộc lợi.


Theo Đất Việt

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Hành trình lên vũ trụ của một nông dân

Từ một chàng nông dân kiếm sống bằng nghề làm thuê, Jose Hermandez đã nỗ lực không ngừng để lấy bằng kỹ sư rồi trở thành phi hành gia của Mỹ.


Hermandez bay lên Trạm Không gian Quóc tế vào tháng 8/2009 cùng tàu con thoi Discovery. Ảnh: NASA.

Chào đời ở thành phố Stockton, bang California, Mỹ tuổi thơ của Jose Hermandez gắn liền với những đợt di chuyển qua lại giữa Mexico và Mỹ để làm đồng áng thuê cùng gia đình.

“Tôi là một nông dân di cư điển hình. Dù tôi được sinh ra ở Mỹ, nhưng bố mẹ tôi là những người nhập cư. Mỗi năm chúng tôi về Mexico trong 3 tháng rồi quay lại Mỹ trong 9 tháng, khi mùa gặt hái ở thung lũng San Joaquin ở California bắt đầu,” Hermandez kể với trang Space.com.

Khi một cô giáo ở trường trung học của Hermandez nói với cha mẹ cậu rằng cậu và những anh, chị, em của cậu cần ở lâu dài tại một nơi thì mới có thể học tốt, gia đình của Hermandez quyết định an cư ở California.

Hermandez cảm thấy may mắn vì ông được chứng kiến giai đoạn cuối của chương trình vũ trụ Apollo. Cậu từng xem chương trình truyền hình tường thuật chuyến thám hiểm mặt trăng cuối cùng bằng tàu vũ trụ có người lái năm 1972.

“Tôi còn nhớ khá rõ cảnh Gene Cernan bước chân trên mặt trăng và cảm thấy cực kỳ phấn khích sau khi xem hình ảnh ấy. Đó chính xác là điều tôi muốn, tôi ao ước trở thành một phi hành gia,” Hermandez kể lại.

Chàng thanh niên Hermandez kiên trì theo đuổi mục đích đó. Ông lấy bằng kỹ sư và thạc sĩ ngành kỹ thuật điện trước khi nộp đơn vào Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) năm 2001. Dù không được tuyển làm phi hành gia, ông vẫn đến làm việc tại Trung tâm vũ trụ Johnson ở thành phố Houston, bang Texas với vai trò kỹ sư. Hermandez không ngừng rèn luyện những kỹ năng cần thiết của một phi hành gia, như học bơi lặn và học tiếng Nga. Trong kỳ tuyển dụng phi hành gia năm 2004, ông đã thành công.

“Đó là cuộc gọi tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được,” Hermandez hồi tưởng ngày NASA thông báo ông sẽ trở thành phi hành gia.

Sau khi được huấn luyện trong vài năm, Hermandez bay lên vũ trụ vào tháng 8/2009 trên chuyến bay STS-128 của tàu con thoi Discovery. Trong chuyến bay này, ông cùng các phi hành gia khác đưa các thiết bị tới Trạm Không gian Quốc tế.

Phi hành gia Hermandez nghỉ hưu ở NASA vào năm 2011. Ông trở lại bang California và thấy mọi thứ thay đổi quá nhiều. Cơn khủng hoảng xử lý nợ thế chấp khiến cuộc sống của cộng đồng dân cư nơi đây xáo trộn mạnh, với tỷ lệ thất nghiệp cao gấp đôi mức trung bình của quốc gia.

“Những đại biểu của chúng tôi trong quốc hội không làm gì để trợ giúp cộng đồng. Vì thế người dân nơi đây gợi ý tôi nên chạy đua vào quốc hội,” Hermandez kể.

Giờ đây, vị cựu phi hành gia đang thực hiện chiến dịch chạy đua để trở thành đại biểu của hạt thứ 10 thuộc bang California. Nếu trúng cử, ông sẽ nỗ lực tạo việc làm và đóng góp xây dựng chính sách vũ trụ của đất nước.

Theo  Tintuconline

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.