Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Hot for Teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Hot for Teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Bộ ảnh độc đáo về váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản

Bộ ảnh độc đáo về váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản | hay88.com

Nhiếp ảnh gia người Nhật Bản Qing Shan Yu đã lưu lại khoảnh khắc của những nữ sinh trung học và tạo thành bộ ảnh độc đáo.
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh chộp lại khoảnh khắc bất ngờ và những nét đặc tả của những thiếu nữ đang trong độ tuổi thanh xuân. Có thể nhiều người sẽ cảm thấy chủ đề của những bức ảnh này có chút khó hiểu nhưng tác giả muốn gửi gắm vào đó tâm tư tình cảm của những thiếu nữ, đó là cảm giác mông lung, mơ hồ đối với bạn khác giới hay những cảm xúc trong thế giới tình cảm của chính họ. Sự bất an, u sầu, mộng mơ, lãng mạn đều là sự manh động mà người trưởng thành gặp phải.
Dưới đây là bộ ảnh độc đáo lột tả thế giới nội tâm của những thiếu nữ Nhật Bản:
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản
Bộ ảnh độc đáo về.. váy ngắn của nữ sinh Nhật Bản

Thầy giáo ép nữ sinh nuốt tinh dịch

Thầy giáo ép nữ sinh nuốt tinh dịch | hay88.com
Một giảng viên đại học ở Kuala Lumpur, Malaysia vừa bị cáo buộc dùng vũ lực tấn công và hiếp dâm một nữ sinh viên trong trường.



Thầy giáo ép nữ sinh nuốt tinh dịch
Ảnh mình họa

Theo China Press đưa tin, vị giảng viên chạc tuổi 40 này đã triệu tập cô sinh viên 21 tuổi vào phòng riêng của mình, và nói rằng ông muốn thảo luận về chuyện học tập của cô. Tuy nhiên, trong suốt buổi trò chuyện, người thầy mất nhân tính này liên tục tán tỉnh, và ngỏ ý muốn hẹn hò cùng nữ sinh, nhưng đã bị cô thẳng thừng từ chối.

Ông ta dọa sẽ đánh trượt bài thi của nữ sinh viên này. Vì thế, sau đó, cô đã đồng ý đi ăn sáng cùng thầy giáo vào hôm thứ Hai. Nhưng khi cô sinh viên vừa ngồi vào xe đã bị ông thầy đồi bại bóp cổ khống chế, đồng thời vứt điện thoại di động của cô đi.

Tại đây, ông đã dùng vũ lực để ép cô gái phải quan hệ tình dục với mình. Không những thế, “tên dê xồm” giả danh thầy giáo này còn bắt nữ sinh viên phải uống tinh dịch của mình thì mới chịu thỏa mãn.

Sau đó, nạn nhân cùng với chị gái đã đến đồn cảnh sát ở thị trấn Sentul để trình báo sự việc.

Trước đó 5 ngày, một giảng viên đại học khác ở Kuala Lumpur cũng bị tố cáo lạm dụng tình dục một sinh viên ngay trong phòng làm việc. Tuy nhiên, cô gái này đã chống chả quyết liệt và đã may mắn chạy thoát được ra ngoài

Bài văn lạ gây "sốc" với giáo viên trường Ams

Bài văn lạ gây ‘sốc’ với giáo viên trường Ams | hay88.com

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.

Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.

Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.

Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.

Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …

Vũ Quốc Lịch (Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)


Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với GV trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)

*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.

Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con!

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Trung Quốc: 7 tuổi đã làm "gái nhảy" nuôi cả nhà

Trung Quốc: 7 tuổi đã làm ‘gái nhảy’ nuôi cả nhà  | hay88.com

Để có tiền nuôi cha mẹ bệnh tật, cô bé 7 tuổi Hoàng Đậu Đậu đêm đêm lui tới một quán lẩu nhảy múa mua vui. Tấm lòng hiếu thảo của cô bé khiến nhiều người rưng rưng cảm phục.

Hoàn cảnh gia đình của Đậu Đậu rất đáng thương. Cha cô bé bị suy thận mãn, chỉ có thể làm những việc lặt vặt kiếm sống. Mẹ Đậu Đậu bị liệt chân trái, nhưng vẫn cố nhận thêm trẻ về trông hoặc bán hàng tạp hóa, lo toan cho chồng con.


20h30 Đậu Đậu tới nhà hàng lẩu đêm tại đường Trường Giang để biểu diễn (ảnh chụp ngày 26/10).

Thương cha mẹ bệnh tật vẫn tất tả kiếm sống, Đậu Đậu âm thầm đi học nhảy và mỗi tuần bốn tối, cô bé lại tới một nhà hàng lẩu đêm tại đường Trường Giang để nhảy múa, mua vui cho thiên hạ. Mức lương mà cô bé hiếu thảo kiếm được hằng tháng là 800 NDT (tương đương 2,6 triệu đồng).


Cô bé đang biểu diễn điệu nhảy Latinh bốc lửa mua vui cho thực khách. Phục trang lấp lánh và gương mặt trang điểm đậm khiến cô bé mất đi vẻ hồn nhiên của tuổi lên 7.


22h, Đậu Đậu rời khỏi nhà hàng. Sau một buổi tối làm việc vất vả, cô bé vẫn phải hoàn thành nốt bài tập và ăn cơm, sau 23h mới đi ngủ.

Với số tiền này, Đậu Đậu có thể tự mình đóng học phí và phụ giúp các chi phí sinh hoạt cho gia đình. Thậm chí, vào những thời điểm bệnh tật của cha tái phát, cả nhà chỉ có thể trông chờ vào số tiền kiếm được của Đậu Đậu. Câu chuyện đáng thương của cô bé 7 tuổi này nhanh chóng gây được sự chú ý của dư luận và giới truyền thông Trung Quốc.


Căn nhà nhỏ chưa đầy 12 m2 chia làm hai phòng nhỏ, phòng ngủ và nhà bếp. Sau khi tan học, Đậu Đậu được mẹ trang điểm để chuẩn bị đi diễn.

Rất nhiều phóng viên báo, đài gọi điện tới tỏ ý muốn giúp đỡ Đậu Đậu. Cô bé bẽn lẽn chia sẻ tâm nguyện hồn nhiên của mình: “Cháu chỉ mơ ước được tới rạp chiếu phim một lần. Ngày trước mẹ cháu có nhắn tin và trúng thưởng một vé xem phim, nhưng khi cả nhà tới rạp thì đã quá giờ…”.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Teengirl “sexy” - Trào lưu nóng bỏng

Teengirl “sexy” - Trào lưu nóng bỏng  | hay88.com
Trào lưu sexy không chỉ được áp dụng bởi các ca sĩ, diễn viên, hotgirl nổi tiếng... hiện nay, để đi theo hình tượng mới, xu hướng mới, theo cách nghĩ của teengirl là “phải hở mới đẹp”.

Một trào lưu chưa bao giờ hạ nhiệt
Khó đoán được trào lưu này xuất phát từ đâu, và bắt đầu từ khi nào. Xu hướng “sexy” đã có ở phương Tây từ lâu, nhưng chỉ trong vài năm nay, trào lưu này mới bắt đầu “nổi cộm”. Những “phát pháo” đầu tiên cho phong cách sexy chính là từ các “sao”. Thậm chí, một teengirl bình thường vẫn có thể “một bước thành sao” nhờ “ăn theo” trào lưu “quyến rũ”.
Những hình ảnh lung linh, cách ăn mặc “mát mẻ” và gợi cảm từ các ca sĩ, diễn viên đã khiến không biết bao nhiêu teengirl thầm ngưỡng mộ và quyết định bỏ ngay phong cách “ngây thơ, dễ thương” vốn có để đi theo “xu hướng đang sốt trên toàn thế giới”. Và sự “quyết tâm” này như được tiếp thêm “lửa” khi cả cộng đồng mạng xôn xao về những bộ ảnh nóng bỏng của một hotgirl (“danh hiệu” được tạo nên khi nổi lên nhờ những bộ ảnh quyến rũ) mà trước giờ “mờ nhạt” trong showbiz. Từ dạo đó, hàng loạt những bức ảnh tự sướng của các teengirl “hữu thực vô danh” ra đời, và vô số các hotgirl được “xuất bản” chỉ nhờ cách “tiếp thị hình ảnh” như thế.
“N” kiểu hở
Nếu lúc trước, mọi người nghĩ “sexy” có nghĩa là hở “càng nhiều càng tốt”, thì bây giờ, “hở một chút thôi” nhưng “tạo điểm nhấn” thì hiệu quả hơn nhiều.
“Không phải chỉ mặc áo dây quần shorts là có thể gọi là “sexy”, bạn phải biết cách gây sự chú ý và làm nổi bật những nơi cần “khoe”. Ví dụ, mang một sợi dây đeo cổ, mọi người chú ý tới mặt dây chuyền, sẽ “tình cờ zoom” bộ ngực, hoặc khi chụp hình thì đút tay vào túi quần shorts, mọi người sẽ thấy đôi chân...” - Butterfly (19 tuổi) cho biết. Cô bạn nói thêm: “Lúc trước, trào lưu khoe ngực nổi cộm. Giờ thì mọi người đã chuyển sang “khoe chân”. Không biết tiếp theo đó là khoe những gì nữa!”
Teengirl “sexy” - Trào lưu nóng bỏng, Bạn trẻ - Cuộc sống,
 ... đến mặc quần shorts siêu ngắn để khoe đôi chân dài... (Ảnh minh hoạ)
Quả đúng như thế. Cư dân mạng một thời đã khá “ngán” trước những bộ ngực được “khoe” với đủ tư thế và na ná nhau, thì giờ teengirl đã “kín hơn” khi mặc áo sơ mi, áo thun, nhưng ngược lại, khoe chân dài... Thậm chí, có những chiếc quần shorts chỉ “dài” cỡ… 20cm! Dù chân ngắn cỡ nào thì mặc quần đó vào có cảm giác “chân dài hơn hẳn”!
Không phải teengirl nào cũng có thể “sexy”
Bởi vì phong cách này khá kén ngoại hình. Nếu bạn có vẻ ngoài không phù hợp và theo trào lưu vô tội vạ thì quả là bi kịch của thời trang. Kate (18 tuổi) bày tỏ: “Nhiều lúc ra đường, thấy có mấy bạn, chân vừa ngắn vừa to, mặc chiếc quần shorts chật đến mức “có ngấn”, vậy mà cứ cho rằng mình đẹp. Một số bạn còn nói “ra đường mặc quần shorts, khoe chân mới thấy tự tin” (?), mình thấy không có nét gì riêng cả”.
Hơn nữa, quần shorts không phù hợp trong những buổi tiệc trang trọng. Lần nọ, khi đi đám cưới chị họ, B.A (lớp 12 trường M) hồn nhiên diện chiếc quần shorts cực ngắn cùng chiếc áo sơmi mỏng tang, mặc cho ba mẹ phản đối kịch liệt! Không biết cô bạn có thấy “ổn” không, chứ người lớn nhìn B.A với ánh mắt ái ngại, còn bạn bè cùng trang lứa thì chỉ trỏ, bình phẩm, có bạn còn trề môi: “Làm như chân dài lắm vậy!”. Sau buổi đó, ba mẹ B.A đã “cấm hẳn” những bộ quần áo như vậy, và dọa sẽ “cắt viện trợ” nếu cô nàng tiếp tục ăn mặc không phù hợp như thế”...
Là người nổi tiếng những ca sĩ, diễn viên, hotgirl luôn phải thay đổi hình tượng để không bị chìm giữa một rừng “sao”. Họ là người của công chúng nên biết cách tạo ấn tượng để xây dựng hình ảnh. Còn nếu bạn là một teengirl bình thường, hãy là một “diva thời trang” bằng phong cách “made by me” của bạn. Là chính mình luôn tốt nhất bởi chưa hẳn những gì theo số đông đã là tốt, teengirl ạ!

Cư dân mạng phẫn nộ vì câu status Facebook "máu lạnh"

Cư dân mạng phẫn nộ vì câu status Facebook 'máu lạnh' | hay88.com
Trước việc nạn nhân một vụ tai nạn đã qua đời, đã không thương cảm thì thôi, anh chàng viết câu status này còn tỏ ra hả hê và phấn khởi.


Từ câu chuyện về một vụ tai nạn...

Ngày 1/11 vừa rồi, vào khoảng 8h tối, tại đoạn đường Thành Công (tổ 58, phường Nguyễn Thái Học, thành phố Yên Bái) đã xảy ra một vụ tai nạn khiến ông Nguyễn Hữu Giảng (sinh năm 1953) bị thương nặng. Lúc đó, ông Giảng đi bộ phía bên phải đường theo hướng từ công viên Yên Hòa về nhà thì chiếc xe máy Air Blade chở hai người thanh niên đã tông phải, khiến người lái xe (tên là Hiệp) và ông Giảng bị thương. Ông Giảng đã nhập viện trong tình trạng nguy kịch.


Chiếc xe gây tai nạn.
Đến ngày 2/11, ông Giảng đã qua đời. Mọi người trong khu phố đều tiếc thương cho ông. Ông Giảng vốn là bảo vệ tại quỹ tín dụng phường Nguyễn Thái Học – thành phố Yên Bái, hôm xảy ra tai nạn là sau khi ông dọn dẹp vệ sinh cơ quan cẩn thận, trên đường về nhà mới bị xe đâm phải.

... đến câu status Facebook vô lương tâm

Câu chuyện trên có lẽ chỉ dừng lại ở một vụ tai nạn đáng tiếc, giống như rất nhiều những vụ tai nạn khác vẫn xảy ra hàng ngày. Thế nhưng, hiện giờ, nó lại là tâm điểm chú ý của cộng đồng mạng. Đó là bởi câu status của một Facebooker có tên K.M.C.B đã thản nhiên nhận xét về sự ra đi của ông Giảng, thậm chí còn đùa cợt đến mức nhẫn tâm, gây nên một làn sóng phẫn nộ của cư dân mạng:


Câu status vô lương tâm đã tạo nên một làn sóng phản đối lớn trên mạng.
Được biết, người viết câu status "máu lạnh" trên là một thanh niên sinh năm 1991 và có liên quan đến vụ tai nạn ông Giảng ngày 1/11 vừa rồi. Nhẫn tâm đùa cợt và mang việc qua đời của người khác ra trêu đùa đã là một việc dã man, đằng này, cậu ta lại còn ủng hộ hành động của đám bạn - là những kẻ đã gây ra cái chết đó của ông Giảng. Có rất nhiều comment phản đối, phê bình, chỉ trích gay gắt của cộng đồng mạng, đến mức người viết status này đã phải xóa câu status trên đi và khóa chế độ "kết bạn" để tránh bị mọi người công kích.

Theo tìm hiểu của chúng tớ trên Facebook của K.M.C.B, anh chàng này có rất nhiều ảnh chụp kiểu "tự sướng", thường để những status khoe khoang, "chém gió" về bản thân.

Vài tuần trước, cư dân mạng đã xót xa trước cảnh gần hai chục người bỏ mặc bé gái Yue Yue bị xe tải cán trên đường.

Thờ ơ đến nhẫn tâm, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại thực sự là một căn bệnh đáng sợ trong xã hội hiện nay. Và dường như, có không ít bạn trẻ cũng nằm trong số người mắc căn bệnh này.

Những tiết lộ tình yêu gây sốc của teen nơi... thành cầu

Những tiết lộ tình yêu gây sốc của teen nơi... thành cầu | hay88.com
Khác với cầu Long Biên (Hà Nội) lủng lẳng toàn khóa tình yêu, cầu Bo cũ chi chít những dòng chữ viết bằng bút xóa. Tối nào trên cầu cũng có các đôi nam thanh, nữ tú đến ngồi hóng mát; tiện tay viết luôn lên thành cầu.



Tiết lộ gây sốc của một cô gái. Vấn đề nằm ở chỗ, không biết cô gái viết dòng chữ này là dành cho chàng 1 hay chàng 2?
Tiết lộ gây sốc của một cô gái. Vấn đề nằm ở chỗ, không biết cô gái viết dòng chữ này là dành cho chàng 1 hay chàng 2?

TP Thái Bình có 2 cây cầu cùng mang tên “cầu Bo”. Để phân biệt, cây cầu xây sau người dân quen gọi là cầu Bo mới và đương nhiên cây cầu xây trước được gọi là cầu Bo cũ.

Cầu Bo cũ nối từ đường Hai Bà Trưng sang xã Hoàng Diệu, từ vài năm nay bỗng trở thành nơi để “teen” Thái Bình… thể hiện tình cảm.
Từ những tình yêu
Từ những tình yêu "ngắn gọn, đơn giản"...
Đến những tình yêu nồng nàn, da diết...
Đến những tình yêu nồng nàn, da diết...
... và có phần
... và có phần "phức tạp"
Câu khẳng định chắc nịch về con gái quê lúa
Câu khẳng định chắc nịch về con gái quê lúa
Nói theo ngôn ngữ của teen là
Nói theo ngôn ngữ của teen là "hiểu được....chết liền"
Tình cảm dành cho người mẹ
Tình cảm dành cho người mẹ
Có hợp thì có tan...
Có hợp thì có tan...
Và có vui thì có buồn
Và có vui thì có buồn
 Lời tỏ tình...
Lời tỏ tình...

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Đằng sau những show diễn ê chề của đời gái nhảy

DDằng sau những show diễn ê chề của đời gái nhảy  | hay88.com

Dưới ánh đèn chớp hư ảo và tiếng nhạc dồn chát chúa chốn ăn chơi, M cùng “đồng nghiệp” của mình vẫy vùng trong những điệu nhảy rã rời...

Bán niềm vui, mua về nước mắt

Mọi thứ không đơn giản như những thứ ban đầu M nghĩ. Ngày nào M và những cô bạn cũng trở về nhà với một thân thể nhầy nhụa, bã bời.

Thậm chí, có những hôm mệt đến nỗi không buồn rửa mặt thay quần áo, mỗi đứa một góc nhà, vạ vật đánh một giấc để ru ngủ những khớp xương và những búi cơ đang căng phồng lên vì mỏi mệt.

Nghề nào cũng có cái giá phải trả. Nghề nhảy nhót ở các quán bar, vũ trường của M trả bằng những cơn đau nhức khắp mình mẩy sau những đêm mưa cồn và bão nhạc xập xình.

M bắt đầu chai sạn với những chiếc bộ váy áo khiêu gợi, khoét ngực hở đùi và những cách nói suồng sã nặng mùi nhục dục.

Phải có một sức khỏe cực tốt mới có thể trụ ròng rã như thế cả tiếng đồng hồ. Kể cả với những người còn trẻ trung, sung sức. M luôn cảm thấy mình bị vắt kiệt sức sau mỗi đêm nhảy nhót quay cuồng “tới bến”.

Và M bắt đầu sử dụng thuốc lắc để đủ sức. “Lần đầu tiên cắn thuốc cũng sợ lắm chứ. Cái cảm giác như mình không còn là mình nữa, mà là một ai đó khác đang bị những âm thanh từ chiếc loa thùng điều khiển. Nhưng không có nó thì không thể trụ nổi. Lần này đến lần khác, cắn mãi rồi đâm quen, đâm nghiện. Nghiện cả những ảo giác nó đem lại sau mỗi lần xõa xượi trong tiếng nhạc xập xình” - M bảo.

Và, M quên đi chính mình, quên cả quá khứ đau buồn nhục nhã.

M như chẳng muốn giấu giếm chúng tôi điều gì cả. Chị kể chuyện như đang dốc gan dốc ruột của mình ra mà chia sẻ.

Điều đó làm chúng tôi hiểu chị hơn, thương chị nhiều hơn. Chị ví von cuộc đời chị giống như chiếc bánh xe đặt trên đầu một con dốc. Khi đã chạm tay vào nó rồi thì nó chỉ cứ thế theo đà lăn xuống dưới vực mà thôi.

"Không có nó thì không thể trụ nổi. Lần này đến lần khác, cắn mãi rồi đâm quen, đâm nghiện. Nghiện cả những ảo giác nó đem lại sau mỗi lần xõa xượi trong tiếng nhạc xập xình”

Nhiều đêm ngồi vuốt lại những đồng tiền bo nhét vội vàng vào áo ngực sau những đêm cuồng loạn, bất chợt M cảm thấy rùng mình. Con gái có thì, tuổi xuân phơi phới rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian. Nhưng, M tặc lưỡi: kệ. Bởi, gần như cô không còn đường lùi.

Thuốc lắc, những cuộc chơi thâu đêm đã khiến M tàn tạ nhanh chóng. Nhìn khuôn mặt bợt bạt và cơ thể mỗi ngày một nhàu nhĩ của mình, M hiểu được quy luật đào thải của nghề.

Người chị em trụ lâu nhất của M cũng chỉ được vài năm. Rồi cũng sẽ có lúc M phải tìm cách kiếm sống bằng một nghề khác.

Dùng thân để cứu lấy thân

Hầu hết những cô gái như M đều có “chuyên môn” chăm sóc khách hàng rất chuyên nghiệp. Họ biết trăm ngàn kỹ nghệ để moi được tiền từ hầu bao của khách.

Những đại gia lại không bao giờ tiếc tiền vung tay cho việc thỏa mãn những niềm vui, từ tinh thần thị giác đến cơ thể xác thịt.

M tự học đến thành thạo đủ món nhảy múa, cả những màn giật lắc uốn éo cho tới múa cột, múa ghế, múa bia...

Đôi khi, các đại gia muốn tận hưởng thú chơi nặng mùi xác thịt bỏ tiền ra để mua từng mảnh áo mảnh quần được lột ra trong màn vũ nữ múa thoát y, lõa thể và dung tục.

Chị tâm sự “cái cảm giác những con mắt cứ hau háu, chằm chằm nhìn vào thân thể đang lõa lồ của mình cùng ham muốn dục vọng cao độ của những vị khách vây quanh “sân khấu” thật là đáng sợ. Đó là một cảm giác ê chề, nhục nhã, và nhơ nhớp”.

Nhưng rồi, vì miếng cơm manh áo, vì không còn con đường, không cách lựa chọn nào khác, M vẫn sẵn sàng biến thân thể mình một "món ăn tươi" bầy ngon lành trên bàn cho những vị thực khách lắm tiền ham sắc dục.

Sau những show diễn bơ phờ và tủi hổ ấy, M chiều lòng khách thêm một lần nữa. M trượt dài, trượt mãi trong những cuộc mua bán, đổi chác thân xác.

M không nhớ đã kiếm được bao nhiêu tiền sau chừng ấy vất vả, nhục nhã, chỉ biết số đấy chỉ đủ mua phấn son, thuốc lắc và ma túy.

Để tiếp tục sử dụng cho những lần bán thân sau đó. Bị dồn vào một vòng quay luẩn quẩn. Chị không tài nào nhớ được những người đàn ông đã đi qua cuộc đời mình. Ngay từ lần đầu tiên cho đến lần cuối cùng đem bán đổi thân mình, chị chưa một lần dám mở mắt nhìn người đàn ông đang hả hê truy hoan trên tấm thân xác xơ tiều tụy của chị trong mỗi cuộc hành lạc.

M trượt dài, trượt mãi trong những cuộc mua bán, đổi chác thân xác - (Ảnh minh họa)

Lúc trở về căn nhà trọ, gột đi lớp phấn son nhòe nhoẹt. Nhìn thấy khuôn mặt mình bợt bạt, xanh xao hốc hác. Chị ôm mặt khóc. Chị nhớ đến người mẹ của mình. Nhớ lời trăn trối của bà trước lúc ra đi, dù thế nào thì cũng phải sống tiếp.

M càng thêm lẻ loi và cô độc. Càng ngày M càng dễ bị ốm. Có lẽ ma túy cùng những đêm nhảy múa điên cuồng đã làm chị kiệt sức. Nhưng cơn thèm thuốc không bao giờ buông tha chị.

Có những khi M lên cơn vật thuốc mà trong nhà không còn cả sái thuốc mà hít lại. Chị lại lật khật đứng dậy, mò ra khỏi nhà trong cái sốt bốn mấy độ C.

Dù đã cố gắng kiềm chế, chúng tôi vẫn không ngăn được xúc động, và những giọt nước mắt xót xa khi nghe M rành rọt từng chi tiết cuộc đời mình.

Những vị khách làng chơi tìm đến vũ trường, tìm đến những chốn trụy lạc, bỏ tiền để mua niềm vui và những thỏa mãn nhu cầu xác thịt của bản thân. Nhưng để bán cho những “thượng đế” thứ niềm vui đó, những người phụ nữ như chị M đã phải đánh đổi rất nhiều đắng cay, tủi nhục và đau đớn.

Niềm vui thỏa mãn dục vọng nhanh chóng tan đi, còn giọt nước mắt nặng trịch thì ghim mãi sâu vào ký ức những người phụ nữ trót đưa chân vào bất trắc, ê chề. Để rồi mãi không tìm ra cho mình lối thoát.

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.