Hiển thị các bài đăng có nhãn Buon Chuyen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Buon Chuyen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Đàn ông đến bên tôi chỉ vì tình dục

Đàn ông đến bên tôi chỉ vì tình dục | hay88.com
Tình yêu mà tôi nhận được toàn chứng minh bằng sex, bằng thỏa mãn dục vọng thú tính của những người mà tôi cứ nghĩ là rất yêu tôi. Tình yêu trên đời này chỉ như vậy thôi sao? Hiện giờ tôi đang rất mệt mỏi, tôi hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu. Tôi phải làm thế nào?







Cuộc đời không phải lúc nào cũng như mình mong muốn và không ai được chọn bố mẹ cho mình. Bản thân tôi sinh ra trong 1 gia đình không hề có hạnh phúc nên việc thiếu thốn tình cảm là lẽ tất nhiên. Có lẽ tôi đã vịn vào cái lí do thiếu thốn tình cảm đó để hi vọng quá nhiều vào tình yêu. Tôi không có 1 ngoại hình ưa nhìn như bao người con gái khác nên tôi rất tự ti.

18 tuổi, tôi yêu 1 người hơn tôi 3 tuổi và cái giá tôi phải chấp nhận đánh đổi lấy tình yêu đó là "trinh tiết".  Anh nói chỉ có tình dục mới là điều chứng minh cho tình yêu. Người yêu tôi lúc đó không ở cùng nơi với tôi. Gia đình tôi ép tôi phải chia tay anh vì lí do anh giống tên mẹ tôi và rằng tôi lấy anh tôi sẽ không hạnh phúc. Lúc đó tôi đã mang thai 2 tháng, 18 tuổi tôi đã phải quyết định bỏ cái thai đang lớn lên trong bụng từng ngày. Đau đớn, tủi nhục làm tôi khép mình trong vỏ ốc, mối tình đầu của tôi kết thúc trong nhục nhã ê chề với không ít lời gièm pha, dè bỉu của gia đình, họ hàng.

Gần 1 năm sau, tôi quen K trong 1 trò chơi trên mạng. Gặp anh, trao niềm tin cho anh lần nữa và rồi lại sex. Mỗi lần gặp nhau chỉ toàn sex, sex và sex. Tất nhiên, hậu quả sau 1 lần gặp nhau lại là tôi bị dính bầu. Trước khi tôi gặp chuyện này, anh đã nói sẽ cưới tôi, sẽ chăm sóc tôi. Vậy mà khi tôi nói với anh rằng tôi đang mang trong người kết tinh tình yêu của tôi và anh thì tôi nhận lại được 1 câu: "Em đi phá thai đi. Bây giờ em và anh đều chưa có công ăn việc làm, anh không muốn làm con khổ".






Sau khi tôi đi phá thai lần thứ 2, tình yêu này cũng chỉ kéo dài được 1 năm thì tôi phát hiện anh đã tán tỉnh và làm người yêu của em gái người bạn thân của anh. Cô gái đó còn nói với tôi rằng anh không hề sex với cô ấy vì anh nói anh tôn trọng cô và giữ gìn cho cô. Tình yêu trong tôi vỡ nát và dừng lại tại đó.

P đến bên tôi lúc tôi đang xù lông như 1 con nhím để chống lại tất cả đau đớn mà tình yêu có thể mang lại cho tôi. Sự chân thành và tình cảm của anh làm tôi dần dựa vào anh. Trước đây tôi đã nói rất cứng rằng tôi không bao giờ yêu anh vậy mà giờ đây chính tôi lại là người yêu anh rất nhiều. Nhưng tại sao khi tôi đến bên anh thì thứ mà anh trao cho tôi cũng vẫn chỉ là sex?


Tôi không phủ nhận trong tình yêu không thể thiếu sex nhưng cũng không có nghĩa rằng sex là điều kiện chứng minh cho tình yêu. Tình yêu của tôi không có những món quà nho nhỏ, không có những lời nói lãng mạn, không hoa hồng, thậm chí anh còn khẳng định rằng anh sẽ không bao giờ vì tôi mà viết blog, viết nhật kí hay những dòng thư tình cảm ướt át.

Nhưng vài tháng trước tôi vào yahoo của anh và phát hiện ra anh dành sự quan tâm của anh cho 1 người con gái khác. Tôi hỏi anh thì anh nói đó là em gái. Dù tôi tỏ vẻ khó chịu như thế nào thì anh vẫn nhất quyết quan tâm đến người đó. Thậm chí anh còn giấu tôi đi gặp người đó, giấu tôi đi gặp người yêu cũ và đi uống rượu với bạn bè của 2 người.


Tôi là người rất tự ti vào quá khứ, lại chẳng nữ tính, chẳng dịu dàng và chẳng xinh đẹp. Tôi thua kém người đó đủ mọi điều. Tôi không tự tin rằng tôi có thể giữ anh chỉ bằng sex và tình cảm của tôi. Tôi càng không tự tin khi thấy anh vẫn quan tâm các "em gái " của anh. Dù tôi và anh đều đã đến nhà nhau và cả 2 gia đình đều biết chuyện.

Tôi phải làm sao bây giờ?

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Đứt lưỡi vãi sàm sỡ gái cơ quan

Đứt lưỡi vãi sàm sỡ gái cơ quan | hay88.com

Thật nhục khi biết sự thật về chiếc lưỡi sứt sẹo của chồng mình. Chỉ vì cố gắng hôn nữ đồng nghiệp, chồng tôi bị cắn đứt lưỡi.


Chương trình ti vi tối nay thật khó chịu. Bố mẹ tôi chỉ xem một chút đã xấu hổ tới mức muốn độn thổ nên đành bỏ vào phòng. Tôi mười mươi biết rõ, chuyện chồng mình sàm sỡ nữ đồng nghiệp nên bị cắn đứt lưỡi chắc chắn sẽ lan truyền chóng mặt trên các phương tiện truyền thông và thành chuyện đàm tiếu của thiên hạ. Nhưng nhìn những hình ảnh trên ti vi, lại thêm lời bình luận khó nghe của cô phát thanh viên, tôi thêm bức xúc. Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn đoạn tuyệt quan hệ với người đàn ông đã chung sống bấy lâu.

Chuyện đã bung bét hết cả, về sau làm sao dám ngẩng cao đầu với thiên hạ? Có lẽ, chỉ cần bước chân ra đường là phải chịu sự nhạo báng của mọi người. Điều khiến tôi nhục nhã hơn cả là, quan hệ của của hai vợ chồng vẫn rất tốt đẹp, vì sao Minh Minh lại cả gan sàm sỡ nữ đồng nghiệp tại cơ quan, thậm chí để người ta cắn tới đứt lưỡi? Quả là hoang đường hết mức!
Ảnh minh họa
Chồng tôi đã bày tỏ tình cảm với một nữ đồng nghiệp (Ảnh minh họa)
Chồng tôi vốn là người sống rất nội tâm. Sau khi kết hôn, anh càng trở nên ít nói, thậm chí chẳng mấy khi nổi cáu với vợ. Bạn bè ai cũng trầm trồ khen ngợi tôi đã tìm đúng người. Bởi trong đám chị em mà tôi hay giao du, chồng của họ đa phần đều có tính khí đàn bà, khiến họ rất phiền muộn.

Không chỉ họ khen mà bản thân tôi cũng rất tự hào về Minh Minh. Quan hệ của hai vợ chồng luôn hòa thuận, rất hiếm khi xảy ra mâu thuẫn. Hằng ngày, anh đều về nhà đúng giờ tan sở. Dù không thường xuyên cùng tôi đi dạo phố nhưng anh luôn tỏ ra hài lòng về những món đồ tôi mua. Ai ngờ đâu, người đàn ông thật thà, chân chất như vậy lại cả gan lừa dối vợ.

Quả như người xưa thường nói “người tính không bằng trời tính”. Trước thời điểm xảy ra vụ việc đáng xấu hổ này, Minh Minh vốn trầm tính lại càng trở nên lầm lì. Hiếm khi thấy anh nở một nụ cười với vợ con. Giờ thì tôi mới hiểu, đó là thời điểm mọi tình cảm yêu thương anh dành cho tôi trước kia đã phai nhạt. Dù như vậy, anh chưa một lần có tình nhân, ngày ngày vẫn ngoan ngoãn trở về nhà sau giờ tan sở. Vì thế mà tôi chẳng quản chặt chồng mình như những người phụ nữ ghê gớm khác. Với tôi, đó là việc thừa thãi, hoài công.

Nhưng cái gì đến cũng đã đến. Hôm đó, anh dậy từ sáng sớm, vội vàng tới cơ quan. Tôi cũng tất tả tới trường cho kịp tiết dạy nhạc. Tôi đang định dạy học sinh một bài hát ngọt ngào, dễ thương, nhưng niềm vui nho nhỏ ấy bỗng vụt tắt khi cuộc điện thoại oan nghiệt gọi tới. Người gọi là một nam đồng nghiệp của chồng tôi. Anh ta thúc giục tôi tới bệnh viện thăm chồng, nhưng không hé nửa lời về sự việc đã xảy ra.

Tôi sững người vì lo lắng cho Minh Minh. Mãi rồi cũng trấn tĩnh, tôi tất tả tới bệnh viện thăm chồng, Khi đến nơi, tôi điếng người khi nghe bác sĩ thông báo chồng mình không nói được vì bị đứt lưỡi. Về sau tôi mới biết, trong giờ nghỉ trưa, Minh Minh đã chủ động bày tỏ tình cảm với một nữ đồng nghiệp. Người này một mực từ chối, thậm chí mắng mỏ té tát. Từ xấu hổ, Minh Minh trở nên phẫn nộ và có hành động khống chế bất nhã khi cố hôn cô ta. Người phụ nữ vì quá hoảng loạn đã cắn đứt lưỡi chồng tôi. Cho tới giờ, hậu quả mà anh phải gánh chịu thật cay đắng. Minh Minh không thể nói tròn vành rõ chữ, chỉ ê a những từ rõ ngô nghê như ngậm đầy thức ăn trong miệng.

Tôi không thèm để tâm tới yêu cầu của chồng mình khi muốn cô ta phải đền bù thiệt hại. Mọi chuyện đều do anh tự chuốc vào mình. Cuộc sống đang yên ổn là thế, anh ta bỗng giở thói bậy bạ, khiến gia đình lâm vào tình cảnh khốn khổ như bây giờ.

Cơ thể tật nguyền, công việc cũng bốc hơi, Minh Minh chỉ quanh quẩn ở nhà như một kẻ hèn nhát. Tôi đã nghĩ cạn đường, nếu có bỏ mặc anh ta để trút bớt gánh nặng thì nỗi khổ lại dồn vào con trẻ. Tương lai của chúng phụ thuộc vào nền tảng hạnh phúc của gia đình. Tôi hiểu rằng, mình phải cắn răng chịu đựng, gây dựng lại từ đầu, kìm nén mọi buồn đau mà rộng lòng tha thứ cho người đàn ông bồng bột ấy. Biết đâu hạnh phúc rồi sẽ quay về với chúng tôi và câu chuyện tủi nhục rồi cũng dần chìm vào quên lãng…”.

Khi quan hệ, tôi luôn bị cưỡng hiếp

Khi quan hệ, tôi luôn bị cưỡng hiếp | hay88.com

Ai cũng hỏi tôi sao lại lấy anh, sao lại lấy chồng già như thế… Khi vui tôi luôn bảo “già nhưng mà giàu”, nhưng khi buồn nghĩ lại mới cay đắng biết bao.


Tôi là một cô gái miền Trung ra Hà Nội học cao đẳng. Ở khoa Kế toán tôi học, người ta hay bảo tôi là xinh nhất và hay cử đi thi ở các cuộc thi hoa khôi này nọ của trường. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản là “mình được thể hiện thì mình cứ đi tội gì”, thế là tôi cứ đi, hết cuộc thi này đến cuộc thi khác, hết dịp này đến dịp khác.

Là con gái Miền Trung ra Hà Nội, không có nhà tôi đi ở trọ, sống rất tiết kiệm… Và có rất nhiều chàng trai ở Hà Nội theo tôi, tôi cũng không đồng ý cho họ đến gần. Thế nên có đôi khi người ta bảo tôi kiêu, kiêu có tăm tiếng.

Thế mà sau những kiêu căng đời tôi lại bấp bênh nhiều quá. Duyên cớ dẫn đến những bấp bênh của cuộc đời tôi không phải xuất phát từ một chàng trai nghèo mà lại từ một người đàn ông rất thành đạt và giàu. Hồi ấy tôi có sang trường bạn dự thi nữ sinh thanh lịch của khối trường, anh ấy là doanh nghiệp thành đạt tài trợ cho cuộc thi và làm ban giám khảo. Tôi lọt vào mắt xanh của anh. Ban đầu còn kiêu ngạo nhưng sau đó vì choáng ngợp trước anh nên tôi đã gật đầu.
Ảnh minh họa
Giá như tôi chọn sự giàu có do chính mình làm lên, giá như tôi đừng quá choáng ngợp vì tiền… (Ảnh minh họa)
Anh ấy xấu trai nhưng rất có duyên, đặc biệt là 42 tuổi nhưng anh chưa lấy vợ. Ban đầu tôi nghe rất nhiều điều tiếng không tốt về anh như là đối xử ác với nhân viên, chơi xấu bạn bè, bạo dâm... Nhưng tôi không tin vì trước tôi anh ấy luôn lịch thiệp và là một người tuyệt vời.

Thời gian đầu anh ấy chiều chuộng tôi nhiều. Tôi đi đâu anh cũng bảo tài xế đưa đón cẩn thận. Anh ấy cũng không quên chu cấp cho tôi tiền để khỏi phải lo toan và sống đầy đủ. Tôi cảm động nức lòng, lúc nào cũng sống trong mê muội, lâng lâng và hạnh phúc.

Mọi chuyện trở thành bi kịch khi tôi ra trường, tôi đồng ý cho anh quan hệ. Sau lần quan hệ mà tôi chẳng thấy gì là thích thú ấy, tôi đã khóc. Anh ấy mạnh bạo, đè nén và hay văng bậy. Tôi sợ tình dục. Tôi không cảm thấy tình dục là hạnh phúc, tôi chỉ muốn khóc mỗi khi phải đáp ứng nhu cầu của anh. Tôi không biết anh ấy có sử dụng chất kích thích gì không, nhưng tôi đều thấy lạ thường so với những gì tôi đọc và tôi biết.

Tất cả những người tôi quen biết ở thủ đô đều biết tôi yêu đại gia. Người thì nói này, người thì nói nọ, tôi lại còn đã quan hệ với anh nên tôi không thể bỏ. Chúng tôi không đăng kí kết hôn nhưng có báo cáo hai bên gia đình về việc thành vợ thành chồng. Có trách nhiệm với nhau rồi tôi lại càng khổ, tôi không thể chiều nổi vì anh ấy có nhu cầu nhiều vô cùng. Đôi lúc tôi có hay nói đùa, gợi ý rằng anh có thể thoải mái ra ngoài nhưng anh lại tỏ ra đạo mạo, anh bảo mình là người có chỗ đứng trong xã hội nên không thể đi với gái ở đường vả lại “lấy vợ làm gì?”.

Nhiều lần ở nhà một mình tôi khóc, nước mắt mặn chát. Giá như tôi quyết định về quê từ trước rồi đi làm ở một công ty nào đó trong khu công nghiệp gần nhà. Giá như tôi chọn sự giàu có do chính mình làm lên, giá như tôi đừng quá choáng ngợp vì tiền…

Tôi như bị áp lực rất lớn với những đồng tiền tiêu của anh. Tôi không thể phản kháng, tôi chỉ biết nín nhịn để sống cho qua ngày. Có lẽ khi đọc câu chuyện sâu kín rất của tôi, nhiều người sẽ chỉ trích tôi tham tiền, tôi đáng bị nhận kết cục như thế… Nhưng có con đường nào khác cho tôi?

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Chị ta van xin người yêu tôi... "ngủ cùng"

Chị ta van xin người yêu tôi... ‘ngủ cùng’ | hay88.com

Chị ta thẳng thắn nói với người yêu tôi rằng, “Hãy coi chị như là cave vậy, miễn sao em chấp nhận ngủ cùng chị”.






Chị ta van xin người yêu tôi... ‘ngủ cùng’

Tôi năm nay 25 tuổi, là một cô gái xinh xắn và hiện đại. Ngày còn đi học, tôi cũng là một trong những hot girl của trường. Vì tính cách của tôi khá ngang ngạnh, bướng bỉnh nên tôi thường sống theo tính cách của mình. Với tôi, cuộc sống rất đơn giản và tình yêu luôn tràn ngập màu hồng…

Tôi và anh quen nhau thật tình cờ qua bạn bè, rồi chúng tôi chơi thân với nhau và sau đó,  hai đứa yêu nhau từ lúc nào cũng không hay biết. Thời gian thấm thoắt cũng đã gần 4 năm trôi qua, vượt qua bao nhiêu khó khăn của cuộc sống, tôi và anh cũng đã được ở bên nhau. Tôi đã yêu anh, tin tưởng anh rất nhiều và luôn tự hào về tình yêu này! Trong con mắt bạn bè, mọi người đều rất ngưỡng mộ chúng tôi… nhưng cách đây ba tháng, tôi đã phát hiện ra một chuyện “tày trời” khiến tôi bị sốc rất nặng.

Anh là một người rất đẹp trai, hào hoa và cũng có tiếng ăn chơi ở quê tôi. Thời gian hai đứa yêu nhau ở nhà, chúng tôi đã được hai bên gia đình rất đồng ý. Rồi tôi quyết định đi ra nước ngoài làm ăn và anh hứa là sẽ đi cùng với tôi.

Thời gian 9 tháng tôi ra nước ngoài thì ở nhà anh cũng đang làm mọi thủ tục để đi. Trong khoảng thời gian này, dù không được ở bên nhau nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau bằng điện thoại hằng ngày và chat. Đêm nào cũng vậy, anh luôn lên mạng chat với tôi rồi mới đi chơi với bạn bè… thế nhưng, cuộc sống không ai có thể lường trước được điều gì.

Khi anh qua đây được 2 tháng, tôi mới phát hiện ra chuyện anh ở nhà có qua lại với một người phụ nữ khác. Chị ta hơn anh 4 tuổi và kém tôi tất cả mọi mặt. Khi biết tôi ra nước ngoài, chị ta chủ động liên lạc và bám riết lấy anh hằng ngày. Thời gian đầu anh cũng có kể cho tôi về chuyện đó và anh cũng đã tìm cách xa lánh. Thậm chí, anh còn cho tôi số điện thoại của chị kia và tôi cũng đã gọi về nói chuyện thẳng thắn với chị ấy một lần. Tôi nói với chị ta rằng, “Đừng làm phiền anh ấy nữa! Chị biết tôi và anh ấy yêu nhau bao năm nay… mà tại sao chị còn làm vậy?”… Chị ta thừa biết tôi và anh yêu nhau, hai gia đình chúng tôi cũng đã đi lại với nhau… và chỉ chờ đến ngày tổ chức đám cưới nhưng chị ta vẫn không chịu rút lui mà bằng mọi thủ đoạn của mình, chị ta vẫn quyết tâm theo đuổi anh.

Tôi đã từng nghĩ rằng, anh sẽ không bao giờ để ý đến chị ta vì anh vẫn thường chê chị ta xấu và xem chị ta không ra gì… chính điều đó khiến tôi rất tin tưởng anh. Nhưng rồi, nào ai có thể ngờ được rằng, ngày ngày chị ta vẫn bám riết lấy anh, liên lạc với anh và nói những lời lẽ yêu thương… để rồi, vì sự thương hại, anh đã phản bội tôi và cặp kè với người phụ nữ ấy.

Chị ta chấp nhận làm nhân tình của anh, dù biết anh không có một chút tình cảm nào dành cho mình. Chị ta cũng nói rằng, anh vẫn cứ yêu tôi và liên lạc với tôi thường xuyên… và “Hãy coi chị như là cave vậy, miễn sao em chấp nhận ngủ cùng chị”.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Khi biết được những điều đó, tôi thật sự cảm thấy ghê tởm và khinh thường con người đó biết bao! Chị ta hơn người yêu tôi đến 4 tuổi, lại biết rất rõ chuyện tình cảm của hai chúng tôi… vậy mà vẫn bám riết lấy anh, van xin anh ngủ với chị ta, thậm chí, chị ta còn xin anh một đứa con để “được an ủi phần nào”.

Tôi không thể tin được trên đời này lại có người phụ nữ như chị ta! Và tôi càng không dám tin rằng, anh và chị ta đã giấu diếm tôi để quan hệ với nhau như nhân tình. Họ đã có một khoảng thời gian bên nhau khá dài… nhưng đều che mắt được tất cả mọi người.

Để đến hôm nay tôi biết được mọi chuyện thì trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi không thể tin được người mình yêu thương bao lâu nay lại phản bội và lừa dối mình đến ghê sợ như vậy! Tôi giận anh vì đã không có đủ bản lĩnh để vượt qua được những cám dỗ đó… nhưng tôi cảm thấy ghê tởm hai con người ấy biết bao nhiêu! Và đắng cay hơn khi tôi còn biết được rằng, chị ta đã mang bầu đứa con trai của anh.

Khi biết được những điều đó, tôi như người điên dại hết khóc lại cười… Vì sao cuộc đời của tôi lại bất công với tôi đến như vậy? Từ nhỏ đến lớn, gia đình tôi chưa làm điều gì hại ai và tôi cũng vậy… thế nhưng sao hôm nay, tôi lại phải chịu nỗi đau khổ này?

Tôi ở nước ngoài xa anh đằng đẵng 9 tháng trời nhưng tôi chưa một lần lừa dối anh. Cuộc sống vất vả, lạ lẫm nơi xứ người, tôi vẫn một mình bước đi trên đôi chân của mình… dù bên cạnh tôi có rất nhiều chàng trai sẵn sàng giúp đỡ. Tôi yêu anh, hết lòng chung thủy với anh, vậy mà đổi lại, tôi lại nhận được sự phản bội cay đắng đến thế này sao?

Ngày anh sang đây, tôi cứ nghĩ rằng, đấy là ngày hạnh phúc nhất và không ai có thể cướp anh ra khỏi cuộc đời tôi nữa… nhưng tôi đâu biết rằng, ngày tôi có anh cũng là lúc tôi phải bắt đầu những chuỗi ngày đau khổ phía trước.

Thời gian anh mới qua đây, tôi vẫn không thể biết được điều gì vì anh không liên lạc cho chị ta. Nhưng một lần, chị ta nhắn tin vào yahoo của anh và tôi đã vô tình đọc được. Những tin nhắn bóng gió, không rõ ràng của chị ta khiến tôi nghi ngờ và hỏi anh… để rồi, anh đã kể lại cho tôi tất cả sự thật đó.

Kể từ ngày biết được sự thật ấy, tình yêu và niềm tin của tôi dành cho anh dường như đã vơi cạn dần. Trước khi chưa biết chuyện thì chúng tôi định đầu năm sau sẽ về nước làm đám cưới… nhưng khi mọi chuyện đã được phơi bày, tôi thật sự không muốn tiến tới hôn nhân với anh nữa.

Đây là lần đầu tiên anh phản bội tôi sau 4 năm yêu nhau. Tôi cũng biết anh không hề yêu chị ta, cũng không có xác định với chị ta và chị ấy cũng không có bất cứ ràng buộc gì với anh. Trong 4 năm qua, anh yêu tôi rất nhiều, anh không những quan tâm đến tôi mà quan tâm đến cả hai gia đình nội ngoại của tôi nữa. Gia đình tôi rất quý anh vì anh là một người hiền lành và rất chu đáo. Ngược lại, gia đình anh cũng rất thích “con dâu” vừa  xinh đẹp, vừa biết điều lại giỏi giang như tôi! Những tưởng mọi chuyện sẽ êm đẹp như mọi người nghĩ, vậy mà không ngờ…

Tôi nói lời chia tay khi biết được tất cả điều đó nhưng anh đã cầu xin tôi tha thứ. Anh đã khóc… những giọt nước mắt ân hận và hối tiếc sau tất cả lỗi lầm đã gây ra cho tôi. Tôi rất hiểu anh hối hận như thế nào vì anh yêu tôi rất nhiều! Cũng vì anh yêu tôi nên anh đã từ bỏ tất cả ở nhà (vì anh là con một trong gia đình khá giả) để sang đây với tôi. Ở nhà, anh được bố mẹ rất chiều chuộng nhưng sang đây, anh đã cố gắng làm việc vất vả để lo cho tương lai hai đứa… và mỗi lần nhìn anh say sưa làm việc, tôi lại ứa nước mắt vì thương anh.

Khi viết lên những dòng này, tôi vẫn đang khóc rất nhiều vì nỗi đau anh gây ra cho tôi. Tôi tự hỏi mình có nên cho anh một cơ hội để quay về hay dứt khoát ra đi để quên đi nỗi đau đó? Cứ mỗi lúc tôi nói sẽ ra đi, anh lại rơi nước mắt và tôi cũng không thể ngăn được những dòng nước mắt của mình.

Đã bao nhiêu lần chúng tôi ôm nhau khóc vì sự trái ngang này. Tôi vẫn yêu anh, yêu anh rất nhiều nhưng tôi không thể đánh đổi danh dự của mình và gia đình để đến với anh được nữa…

Tôi thật sự đang rơi vào bế tắc… và tôi mong mọi người hãy góp ý cho tôi để tôi tìm được ánh sáng trên con đường đi của mình!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

"Em cũng chỉ là gái qua đường!"

'Em cũng chỉ là gái qua đường!' | hay88.com
Đây là câu chuyện thật mà mới hôm qua tôi đã gặp, có lẽ tôi sẽ không còn tin vào tình yêu hay vào người đàn ông nào nữa.

Tôi viết câu chuyện thật của mình lên đây mong các bạn và anh chị nào đó cho tôi xin một lời khuyên. Thật sự rất buồn, lần đầu tiên trong đời tôi biết cảm giác trống rỗng là gì và cũng chia sẻ để những bạn còn đang đi tìm hạnh phúc đích thực rút ra kinh nghiệm nào đó: Đừng quá tin tưởng vào tình yêu ảo trên mạng!
Tôi hiện tại là một giáo viên, cả ngày tôi đi dạy và buổi tối thì tôi học thêm một trường đại học nữa. Tôi cũng đang dự định học cao học trong năm tới. Vì tôi tự kiếm tiền để trang trải sinh hoạt và học hành nên rất ít ra ngoài và quen bạn trai dù có rất nhiều người đeo đuổi tôi và có người sống chết vì tôi.

Nhưng tôi đã từ chối tất cả vì muốn tìm cho mình một người có thể che chở và hiểu tôi. Tôi đã làm rất nhiều người đau khổ, nhưng bản tính tôi không thích là sẽ không tiếp tục tiến tới. Cho đến một ngày tôi gặp anh tình cờ ở một lần chát trên mạng. Tôi và anh đã làm quen và nói chuyện rất hợp.

Sau một thời gian, tôi và anh đã quyết định gặp nhau. Sau khi gặp nhau, anh gọi điện cho tôi nhiều hơn và nói là anh như người mất hồn kể từ khi gặp tôi. Mỗi ngày anh đều điện thoại cho tôi. Anh nói anh chưa có gia đình và là con trai út trong gia đình, bố mẹ anh cũng đang giục anh cưới vợ. Anh còn rủ tôi về nhà bố mẹ anh nhưng tôi không đi. Tôi đã tin tưởng anh tuyệt đối những lời anh nói và đã yêu anh thật lòng.
Thế nhưng trong thời gian nhận lời yêu anh, anh đã thất hứa với tôi ba lần. Anh hẹn rồi không đến, tôi cũng nghĩ lung tung rất nhiều. Nhưng anh nói do anh làm bếp trưởng, công việc bận rộn. Anh còn nhận thêm nhà hàng ở ngoài nữa nên không có thời gian cho tôi. Anh bảo tôi gắng chịu đựng để sau này có cuộc sống tốt hơn. Anh vẽ ra viễn cảnh anh sẽ mở nhà hàng còn tôi đi dạy học, tối về anh sẽ nấu những món tôi thích.

Cuối mỗi tuần, anh chở tôi đi xem phim và đi cà phê đó. Anh đề nghị tôi quan hệ với anh rất nhiều lần. Anh nói tôi phải tin tưởng anh, không cho anh là mất anh và sẽ phải hối hận... Dù rất yêu và cũng muốn thuộc về anh, nhưng tôi nghĩ trinh tiết đáng giá ngàn vàng, tôi nói là chỉ dành cho chồng tôi điều đó. Nếu yêu thì giữ gìn cho nhau vì bà tôi từng dạy con gái mà cho con trai điều đó trước hôn nhân là sẽ bị xem thường. Anh đòi hỏi rất nhiều chuyện đó. Tôi đã cương quyết nói không cho anh. Tôi đã sống nghiêm túc đến bây giờ, nó giúp cho tôi tự tin về bản thân mình.
"Em cũng chỉ là gái qua đường!", Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, tinh yeu qua mang, co vo, trinh tiet
Tôi buồn lắm vì 26 tuổi đầu mà còn mù quáng tin vào một tình yêu như thế... (Ảnh minh họa)

Cho đến hôm qua anh nói tuần này anh sang nhà tôi. Tôi rất vui vì đã đợi anh rất lâu rồi. Nỗi nhớ nhung làm tôi mất tập trung nhiều lắm nhưng tôi không dám gọi cho anh vì muốn anh tập trung cho công việc. Vì thế, buổi sáng tôi đã nhắn tin cho anh chúc anh làm việc tốt và nhớ ăn sáng.
Thế rồi từ số điện thoại của anh gọi lại giọng một người con gái. Chị ấy nói là vợ của anh. Tôi nghe xong mà không tin vào tai mình nữa. Tai tôi ù đi, đầu óc trống rỗng, chân đứng không vững nữa. Tôi không dám nghe thêm vì nếu nghe tôi cũng không biết mình nghe gì và chắc tôi chỉ khóc thôi.

Chị ấy nhắn tin cho tôi và dùng những từ ngữ thô thiển để chửi tôi, chửi cả bố mẹ tôi. Chị ấy nhục mạ rất nhiều và đòi tạt axit... Những từ ngữ mà trước đây tôi cho là vô văn hóa thì chị ấy liên tục nói với tôi. Tôi buồn nhiều lắm vì chưa hết bàng hoàng thì lại bị như vậy.
Rồi lúc sau tôi nhận được tin của anh, anh nói ngàn lần xin lỗi tôi do anh bị say nắng và anh không kiềm chế được lòng mình, anh rất thương tôi... Tôi đã lấy hết bình tĩnh để nhắn tin cho chị ấy và bảo chị ấy đừng làm phiền tôi nữa.

Tối hôm qua lúc gần 12 giờ, anh ấy lại nhắn tin cho tôi nói là muốn qua nhà tôi. Anh lại đòi hỏi và tôi không cho nên nói rằng sẽ không gặp anh ấy nữa. Tôi kêu anh về với vợ đi. Tôi có nói là không ngờ anh lại lấy một người vợ thiếu văn hóa vậy. Anh nói tôi không biết thì đừng nói vậy. Anh bảo anh đã sống với cô ấy 5 năm có có con trai hơn 4 tuổi rồi.
Anh còn nói: "Vậy thôi tôi về với vợ tôi, em cũng chỉ là cô gái qua đường thôi, đừng nhắn tin hay gọi cho anh nữa. Anh không muốn làm vợ anh buồn". Tôi thật sự rất đau khổ khi nghe mấy lời đó.

Sáng hôm sau vợ anh lại gọi điện cho tôi, tôi không bắt máy thì nhắn tin dọa nạt tôi và chửi tôi rất nhiều. Chị ấy còn nói tôi cướp chồng chị ấy và lăng mạ tôi. Tôi không biết nói gì khi nhận được mấy lời đó. Tôi đã nhắn là nếu chị ấy là người có văn hóa thì nói chuyện đàng hoàng, và tôi cũng không giựt chồng ai cả. Tôi cũng muốn anh ấy hạnh phúc. Chị ấy còn muốn đôi co ba mặt một lời nữa...

Thật sự tôi sốc nặng lắm nhưng tôi đã cố hết sức để đứng dậy. Tôi cũng nghĩ mình nên thay đổi để sống có ý nghĩa hơn. Nhưng vết thương này làm tôi mất hết cả sức sống. Tôi buồn lắm vì 26 tuổi đầu mà còn mù quáng tin vào một tình yêu như thế. Tình yêu này chỉ mang lại cho tôi sự sỉ nhục.

Nếu ai có lời khuyên gì xin hãy chia sẻ giúp tôi vì tôi thật sự mất hết niềm tin vào đàn ông.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Cha trói mẹ dưới chân giường hì hả hiếp con

Cha trói mẹ dưới chân giường hì hả hiếp con | hay88.com
“Trong một lần không kiểm soát được cơn say, ông trói mẹ M. lại dưới chân giường, để bà chứng kiến cảnh ông hỉ hả cưỡng đoạt thân xác con gái mình” – M. bắt đầu kể về cuộc đời đầy bão tố của mình bằng câu chuyện như thế...

Nhiều lần, tôi bốc máy gọi cho M., cô đều từ chối gặp với lý do: Những người làm nghề như cô, còn gì mà nói; có nói, cũng chẳng ai nghe.
Thôi thì, má hồng phận bạc; càng cố chôn chặt quá khứ bão bùng ấy càng sâu càng tốt. Thế nhưng, quá khứ bão giông ấy nó cứ như một bóng ma ám ảnh cuộc đời cô. Đêm đêm, cô chợt bừng tỉnh giấc rồi la hét, mồ hôi nhễ nhại. Có lẽ, chẳng bao giờ M quên được kí ức đó.
Gặp M. sau gần hai năm chị “giải nghệ”, những dấu vết tàn phá vẫn đeo bám, khắc sâu trên dung nhan người phụ nữ một thời khấy đảo các sàn nhảy. Dường như những ám ảnh về “quá khứ” vẫn khiến chị giật thót mỗi lần nhắc đến.
Nhưng, chị vẫn kể lại cho chúng tôi nghe, bằng chất giọng trầm buồn, khàn đặc khói thuốc. Vì “nói được nó ra đến đâu thì nó làm cho tâm trí mình nguôi ngoai đi chừng ấy”.
Tuổi thơ bầm dập
Sinh ra và lớn lên trên một vùng biển nghèo. Ký ức về những bãi cát dài nóng bỏng chân, những cơn gió xơ xác quện mùi biển mặn mặn mòi và những ngôi nhà xiêu vẹo như chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí chị.
M. nói, chị có thể ngồi cả ngày để kể về quê hương, về những buổi chiều ngồi trước biển nghe sóng vỗ, ngắm những con cá nhỏ bằng ba bốn ngón tay được gỡ khỏi lưới vào buổi sớm mai và những đêm trăng tròn vành vạnh long lanh trên mặt biển.
Tôi bảo, chị có tâm hồn lãng mạn, M cười: mỗi người dân vùng biển đều mang trong mình một nhà thơ. Nghe M kể chuyện, tôi bỗng quên mất người ngồi trước mặt mình đã từng là cô vũ nữ với những điệu nhảy bốc lửa từng làm điên đảo các đại gia trẻ một thời.
Hồi nhỏ, M là một đứa trẻ lầm lì, ít nói. M không bất hạnh như một số đứa trẻ khác ở vùng biển quê mình. M có đủ cả cha lẫn mẹ. Sự mất mát, thiếu hụt ở nơi đó là chuyện thường tình lắm. Sóng to, biển dữ, thuyền tàu lênh đênh trên biển khó hẹn ngày trở về.
Những đứa trẻ lấm lem cát bằng tuổi M thường mất bố từ nhỏ. Nhưng M lại bị rơi vào một bi kịch khác. Bi kịch của niềm tin bị đánh mất.
Tự sự đẫm nước mắt của một gái nhảy
Trong ký ức của M, vùng biển nơi cô sinh ra có cả hạnh phúc, có cả đớn đau tột cùng. Từ ngày mẹ cô nhảy xuống biển tự vẫn vì ông chồng mất hết nhân tính, không còn vương vấn gì, M ra đi tìm cuộc sống cho riêng mình. (Ảnh minh họa).

Tuổi thơ M lớn lên trong những trận đòn bạo liệt của bố mỗi lần ông uống rượu say. Mẹ không thể can ngăn vì cũng đang oằn mình hứng chịu những cú đấm đá của chồng. Sau những chuyến đi dài ngày trên biển, bố không tin M là con của ông.
Bố M đen đúa, còn M da trắng bóc. Mắt bố chị dài, lầm lì còn mắt chị tròn xoe. Mẹ M lại xinh đẹp, diễm tình. Ông chửi rủa mẹ M là đồ lăng loàn, là giống đĩ thõa. M cười buồn nói với tôi: “ngày xưa, nghe hai từ đĩ thõa từ bố, cứ nghĩ nghĩa của nó là đẹp như mẹ vậy. Đến khi lớn lên thì mới biết hóa ra nó là đòn roi, là nhục nhã”.
Năm 17 tuổi, M có mối tình đầu tiên. Đó là một người đàn ông lái tàu chở than, đến từ một nơi khác. Người đàn ông đã chững tuổi, rắn rỏi và biết cách quan tâm. Người đàn ông này đã cho M một bờ vai vững chắc để dựa vào.
Trong men say của tình yêu, M đã đem cả tấm thân trong trắng, đáng thương trao cho người đàn ông ấy.
Ngày M phát hiện ra mình trót mang trong mình đứa con của anh ta sau những lần ái ân vụng trộm, cũng là lúc có đám phụ nữ kéo đến đánh ghen...
Kể đến đây, giọng chị nghẹn lại, chị bắt đầu phải đưa tay quệt ngang những giọt nước mắt. Những cú đạp mạnh vào bụng đã khiến chị trụy thai. Nhìn dòng máu đỏ chảy ướt lênh láng đũng quần, chị thấy mình đau như bị ai cầm dao cắt đi từng khúc ruột.
Nhục nhã ê chề trong mắt xóm làng, bố M uống nhiều rượu hơn, đánh đập mẹ con chị dữ tợn hơn. Trong một lần không kiểm soát được cơn say, ông trói mẹ M lại dưới chân giường, để bà chứng kiến cảnh ông hỉ hả cưỡng đoạt thân xác cô con gái mang dòng máu đĩ thõa của mình.
Mẹ M vì quá đau đớn và uất ức đã tìm đến cái chết dưới lòng biển. Không còn gì vương vấn, lại không thể đối mặt với chính người cha của mình, M ra đi.
Giọng chị kể nghe xót xa, cái xót xa của một người phụ nữ có tuổi thơ đầy rẫy ám ảnh tủi nhục. “Giá như hồi ấy có xét nghiệm ADN em nhỉ, thì mẹ con chị đâu đã phải chịu khổ, biết đâu đã có một cuộc đời khác rồi. Mà em biết không, chị vẫn ước chị không phải là con gái của ông ấy, như vậy những điều đã trải qua đỡ nhục nhã hơn” – M gạt ngang giọt nước mắt chực trào ra.
Lối rẽ
Một mình giữa nơi đất khách quê người, không ai quen biết. Nhưng với khuôn mặt dễ nhìn, lại có vóc dáng săn chắc, nhanh nhẹn của những người con gái vùng biển. M được nhận vào làm công việc chạy bàn tại một vũ trường.
“Công việc tử tế duy nhất của chị đấy!”- M nói.
M mất một thời gian dài để làm quen với việc bưng khay đồ. Càng khó khăn hơn khi thích ứng với âm thanh chát chúa và tiếng hò hét đến lạc giọng của những vị khách tìm đến sàn nhảy.
Họ nhiều tiền và chi rất mạnh tay cho những đêm vui vẻ. Nhưng số tiền kiếm được đôi khi chẳng đủ để chị trang trải tiền thuê nhà, tiền ăn hàng ngày. M ở chung nhà với mấy cô vũ nữ làm việc tại sàn nhảy.
Ngày nào họ cũng phấn son lòe loẹt, váy áo xúng xính. Họ kiếm được rất nhiều tiền từ những đêm nhảy mồi và biểu diễn.
Tự sự đẫm nước mắt của một gái nhảy
Cuộc đời M bắt đầu sang một trang mới khi cô vào làm tiếp viên tại một sàn nhẩy. Những đêm nhập ngụa trong rượu mạnh, trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc đã biến M thành một con người khác - (Ảnh minh họa)

M thật thà kể, thời điểm ấy, không hiểu sao trong đầu chị dày đặc những suy nghĩ về tiền bạc. “Hình như lòng tham tồn tại ở phía bên trong. Mà bản chất mình yếu đuối, nhu nhược. Khi thấy những đồng tiền tuôn ra là mình cứ mụ mị lao theo nó”.
Chị bắt đầu tập tành nhảy nhót. Vốn thân hình cân đối, dẻo dai, nở nang, chẳng mấy chốc M đã thành thục với đủ các ngón nghề uốn éo, múa lượn từ những cái lắc hông, uốn thân, đẩy ngực.
Trong ánh đèn nhập nhoạng, bôi phấn thật dày, tô môi thật đậm, M quên đi chính mình với những bộ trang phục cũn cỡn, màu mè, khiêu gợi.
Từ lúc nào, M trở thành một cô “gái nhảy” với những màn múa bốc lửa làm điêu đứng các đại gia tìm đến sàn nhảy mua vui.
Câu chuyện bị chững lại ở đó, M thoáng nhiên dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm như đang ngẫm nghĩ điều gì đó. Có thể là chị đang nuối tiếc, hoặc chị đang tự trách bản thân, đang dằn vặt vì những cú sẩy chân trượt ngã.
Chúng tôi cố giữ im lặng, không cố gặng hỏi thêm. Bởi chúng tôi biết, đó mới chỉ là quãng đầu tiên “biển lặng” trong phần tư cuộc đời vẫy vùng trong tiếng nhạc của cô gái vùng biển có đôi mắt u buồn.

Chỉ lấy gái còn trinh, tôi có ế vợ?

Chỉ lấy gái còn trinh, tôi có ế vợ?  | hay88.com

Từ ngày biết đến hai chữ tình yêu nam nữ, tôi bắt đầu tìm hiểu về tình yêu cũng như tất cả vấn đề liên quan đến tình yêu, trong đó có trinh tiết.
Tôi năm nay đã 29 tuổi. Tôi vẫn sống độc thân. Nhiều người cho rằng tôi quá kén chọn, chỉ có tôi mới biết tôi thực sự cần một người phụ nữ vẫn còn trinh tiết, hình thức hay học thức không quá quan trọng. Vì coi trọng điều đó nên thấy một bài báo hay một tranh luận nào liên quan đến chuyện trinh tiết là tôi đọc ngấu nghiến.

Tôi luôn cho rằng mình là một thằng đàn ông đứng đắn nên người vợ của tôi cũng phải là người phụ nữ đoan chính. Ngày còn sinh viên, bạn bè của tôi ai cũng có người yêu và chuyện họ là con ong đã tỏ đường đi, lối về của nhau là bình thường.

Thằng bạn thân của tôi tên là Nam. Nam quê ở Hải Phòng. Gia đình Nam có kinh tế khá giả nên chuyện tài chính, nó không bao giờ phải lo, không như tôi sớm sớm đi làm thêm để lo tiền đóng học. Nam thay người yêu như thay quần áo và việc nó làm cho cánh con gái xiêu lòng chỉ diễn ra trong thời gian ngắn. Nó có thể tán con gái trên cùng một chuyến xe từ quê lên Hà Nội, một ghế đá trong trường, một lần gặp gỡ nơi thư viện. Đến năm 25 tuổi nó tự hào là mình đã được "thử" với 13 cô gái đều là sinh viên hẳn hoi. Con số nó đưa ra khiến tôi hốt hoảng nhưng với mấy thằng bạn cùng trang lứa với tôi điều này hết sức bình thường. Với chúng nó, ngoài người yêu ra thì cũng qua lại thêm vài ba người.

Tôi thấy ghét bọn chúng. Vì những thằng đàn ông như chúng mà ước muốn có một người vợ còn trong trắng của tôi ngày càng mong manh.
Ảnh minh họa
Khi ra trường, bạn bè mỗi đứa một nơi. Tôi sống cùng với em trai họ của tôi. Tuy kém tôi đến 6 tuổi nhưng nó cũng là thằng đào hoa. Mới học năm thứ 2 đại học nhưng giá nhà nghỉ ở khu vực nào nó nắm rõ nhưng người nằm vùng ở đó. Nhiều lần nó thừa nhận chuyện nó đưa người yêu đi "nghỉ trưa" là thường xuyên.

Gần 30 tuổi đầu tôi vẫn muốn tìm cho mình một người con gái thực sự. Họ sinh ra là để dành cho tôi chứ không phải là dành cho những kẻ cả thèm chóng chán.

Một lần người bạn học của tôi giới thiệu cho tôi cô bạn làm cùng cơ quan với nó. Nhìn cô bé cũng rất giản dị, ngoan ngoãn nên tôi cũng thấy thích thích. Nhiều lần chúng tôi có hẹn hò, đi chơi riêng. Cô ấy 26 tuổi nên muốn tìm một người yêu để lấy làm chồng.

Tôi không ngần ngại hỏi cô ấy chuyện trinh tiết và người yêu cũ của cô ấy. Không dấu diếm tôi, cô ấy tâm sự hết với tôi về quá khứ của mình cũng như chuyện cô ấy đã trao thân cho người yêu đầu. Hai người rất yêu nhau nhưng bị gia đình phản đối nên họ chia tay nhau. Vừa nghe câu chuyện đó, tai tôi ù lên. Trong lòng tôi thoáng nghĩ rằng tôi cần chia tay với cô ấy ngay vì cô ấy không phải là người thực sự dành cho tôi.

Vài tháng sau, tôi tiếp tục hẹn hò với một cô gái khác tên là Luyến. Luyến mới ra trường, là một cô gái rất cá tính. Tôi không biết mình có thích cô ấy thực không hay chỉ là muốn thăm dò cô ấy đã trao thân cho người nào chưa. Nhưng kết quả, Luyến cũng như người con gái trước. Họ đều gửi gắm cho người yêu đầu.

Tôi bắt đầu không còn tin vào chuyện tình yêu và chắc chắn tôi phải lấy người phụ nữ trong trắng về làm vợ. Mặc kệ ai cười thế nào, không lấy được vợ thì thôi nhưng lấy phải ra lấy.

Một năm sau, xóm trọ của tôi có một cô bé sinh viên năm thứ nhất đến ở trọ. Bình (tên cô gái) khá xinh và tính cách gọn gàng. Ban đầu tôi chỉ sang làm quen trò chuyện cho bớt buồn mỗi khi đi làm về. Lâu dần chúng tôi có cảm tình với nhau. Trong thâm tâm tôi nghĩ Bình sẽ là người con gái của đời tôi. Em còn trẻ, mới ra Hà Nội và va vấp ở đời em chưa hề trải qua.

Một lần rủ Bình đến nhà đứa bạn ở Gia Lâm chơi. Bạn bè tôi ngạc nhiên vì tôi "chăm" được một 9X. Trong lúc uống rượu, bạn bè tôi trêu "chưa chắc đã là hàng zin, những thằng có suy nghĩ như tôi nhiều khả năng phải đi đổ vỏ lắm".

Lúc trên đường về nhà, tôi cay lời bạn bè nói nên tôi nghĩ ra cách chở em vào nhà nghỉ. Tôi sẽ kiểm chứng. Nếu em vẫn là con gái thì tôi sẽ có trách nhiệm với em, chắc chắn em sẽ là vợ tôi.

Tôi ngạc nhiên khi chở em vào nhà nghỉ mà em không phản ứng gì. Thái độ của em càng khiến tôi thất vọng và ý muốn kiểm chứng em bằng được. Em đã không kháng cự lại.

Lần đầu tiên của một thằng con trai gần 30 tuổi như tôi lại thất vọng tràn trề. Bình không như tôi nghĩ, em không còn trong trắng như tâm hồn của em. Tâm hồn trong trắng thì sao chứ, tôi không thế chấp nhận một người con gái đã thuộc về người đàn ông khác.

Hôm đó, khi chở em về nhà tôi đã chạy ra quán, ngồi uống rượu. Tôi như muốn phát điên lên. Về đến nhà, tôi đóng cửa khóc rưng rưng. Đến sinh viên mới nhập học còn như thế thì lấy đâu ra người con gái cho tôi. Thấy tôi khóc, thằng em tôi đá thêm "ai bảo anh cứ đi tìm những cái không bao giờ có. Anh thích ai thì cứ sống theo bản năng của mình tìm kiếm cái không có làm gì". Nghe nó nói tôi càng thêm điên tiết. "Mày có biết chỉ vì những thằng đàn ông như mày mà tao không lấy được vợ không"? Mặt nó tỉnh queo không nói gì.

Từ ngày hôm sau, tôi tìm cách tránh mặt Bình cũng như mọi cuộc gọi của em. Tôi thực sự đau khổ và thất vọng về con gái. Vì sao những thằng đàn ông chân chính như tôi lại phải chịu hậu quả của những người sống gấp. Tôi nghĩ rằng thà ở vậy chứ không thể lấy một người con gái không trong trắng.

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Cô ấy chỉ hẹn trong nhà nghỉ

Cô ấy chỉ hẹn trong nhà nghỉ | hay88.com
Em đã quen một bạn gái khá lâu và tụi em rất yêu thương nhau. Cô ấy luôn nói với em rằng, “Em chỉ muốn được gặp anh, ở bên anh và được nghe anh nói”… chính những điều đó đã khiến em càng thấy trân trọng cô ấy và tình yêu của mình hơn.


Chúng em cũng đã có một thời gian bên nhau khá dài và hai đứa cũng từng bàn với nhau về tương lai hạnh phúc trong thời gian tới… nhưng những lần hẹn hò với nhau, cô ấy đều rất lén lút và chỉ muốn hai đứa biết, không được công khai với bất cứ ai. Bởi vậy, mỗi lần muốn "yêu" nhau, chúng em lại phải hẹn hò trong nhà nghỉ, còn nếu muốn đi chơi cùng nhau thì cả hai đều phải ra khỏi địa phương đang sống và cùng hẹn nhau ở một địa điểm nào đó.

Gần đây, cô ấy nói tạm chia tay với em để đi lấy chồng… bởi vì cô ấy yêu em nhưng không thể vượt qua được rào cản của gia đình vì em đã từng có một đời vợ và đã ly dị. Và cô ấy cũng nói với em rằng, sau khi ly dị chồng sẽ quay về với em… như vậy thì mới môn đăng hộ đối.

Em cũng có hỏi cô ấy, “Khi nào em sẽ quay về với anh?” thì cô ấy chỉ nói, “Em cũng không biết. Đến khi nào bỏ chồng em sẽ quay về với anh”. Rồi cô ấy nói rằng, cô ấy không yêu thương gì người ấy. Hai người họ rất hay cáu gắt và gây chuyện với nhau… nhưng theo em được biết thì cô ấy rất vui và hạnh phúc khi được gặp gỡ người kia.





Cứ phải đếm từng ngày chuẩn bị rời xa cô ấy, trong lòng em cảm giác rất buồn và trống trải…


Cô ấy làm việc trong môi trường sư phạm, còn anh kia thì chỉ là một người nông dân làm ruộng vườn… và cũng đã có một thời gian đi giang hồ, chuyên đâm chém nhau. Tuy nhiên, anh chàng ấy lại được cái bề ngoài cao ráo, dễ nhìn nêntrông rất xứng đôi vừa lứa với cô ấy. Và em cũng biết rằng, chỉ khi anh chàng ấy đến rủ đi chơi thì mẹ cô ấy mới cho đi chơi và luôn vun vén cho hai người đến với nhau. Còn em thì tiền bạc cũng không có gì nhiều nhưng mỗi lần gặp gỡ, cô ấy đều nhõng nhẽo đòi em mua cho món đồ này, món đồ khác… khiến em nhiều khi cũng rất khó nghĩ.

Chỉ còn 3 tuần nữa là tới ngày cưới nhưng cô ấy vẫn hẹn gặp em ở nhà nghỉ. Đấy là chỗ kín đáo nhất và cũng là nơi hạnh phúc nhất tụi em vẫn thường hò hẹn… và cô ấy cũng nói rằng, sau này nhớ nhau, hai đứa chúng em sẽ lại hẹn gặp nhau ở đây.

Hôm rồi cô ấy nói, “Sắp tới ngày cưới rồi nhưng em chẳng có cảm giác gì, cũng chẳng vui thích gì. Thôi thì, chuyện nào tới thì nó sẽ tới. Em sẽ vẫn dành thời gian để gặp anh… và chỉ có anh mới làm em vui thật sự!”. Sau đó, cô ấy cũng dặn dò, “Anh cũng hãy bớt điện thoại, nhắn tin cho em để hai đứa tập dần sự xa nhau… sau 2, 3 tháng tới, chúng mình sẽ liên lạc lại với nhau nhé!”.

Thấy cô ấy bảo đi lấy chồng buồn nhưng em lại thấy cô ấy rất háo hức đi sắm đồ cùng chồng sắp cưới. Từ khi quyết định theo chồng, em cảm thấy cuộc sống của cô ấy vui hơn hẳn, trái ngược với tất cả những gì cô ấy đã từng nói với em. Nhưng có một điều em vẫn không hiểu là tại sao cô ấy vui vẻ cùng người ta như vậy nhưng mỗi khi ở bên em, cô ấy lại “yêu” mãnh liệt và háo hức hơn những lần trước… Em cảm giác được cô ấy rất khao khát được “yêu” em và em “yêu” mạnh mẽ như vậy!

Giờ đây, em cũng không biết chuyện tình cảm của mình sẽ ra sao nữa…. Cứ phải đếm từng ngày chuẩn bị rời xa cô ấy, trong lòng em cảm giác rất buồn và trống trải… Nhưng cứ nghĩ đến những lời nói ngọt ngào và hành động trái ngược của cô ấy, em cảm thấy cô ấy giả tạo với em quá!

Theo các anh chị, em phải làm sao để hiểu được những suy nghĩ và quyết định của cô ấy?

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Em chẳng khác nào một con cave

Em chẳng khác nào một con cave | hay88.com
Em đã lợi dụng những gã đàn ông khác để kiếm tiền đưa cho anh, để rồi một ngày anh nói “em chẳng khác nào một con cave”.


>> Xem thêm về CAVE





Ảnh minh họa.


Anh đến bên em thật nhẹ nhàng, vào đúng cái ngày em đang buồn chán vì sự đổ vỡ của mối tình đầu. Anh sẵn sàng bật dậy lúc đêm khuya nghe em khóc. Anh đã an ủi em, giúp cho em biết cuộc sống này còn có nhiều người yêu thương em, trong đó có anh. Anh bên em gần 1 năm. Anh cố gắng gần em, cố gắng để em cảm nhận được tình yêu của anh là chân thành. Và em nhận lời làm bạn gái anh mặc dù trái tim em vẫn còn hình bóng người cũ. Nhưng anh vẫn kiên trì.
Bỗng một ngày, em chợt nhận ra anh không thể thiếu trong cuộc sống của em. Em đã yêu anh hơn bất cứ thứ gì trên đời. Hạnh phúc khi có anh bên cạnh khiến em bỗng yêu đời hơn, cố gắng hơn trong học tập. Nhưng tại sao? Đúng lúc này thì anh lại thay đổi. Em yêu anh lắm mà. Em cũng vì anh lắm mà.
Yêu nhau được hơn 1 năm. Anh nói rằng: “Đằng nào sau này mình cũng cưới. Nên anh muốn được có em trọn vẹn”. Em lưỡng lự. Em vốn không phải là đứa con gái dễ dãi. Nhưng vì yêu anh, vì anh nói: “đó chứng minh em yêu anh”, nên em đã nhắm mắt đưa chân theo những lời mật ngọt của anh. Vậy là 18 tuổi, em trở thành đàn bà.
Cứ ngỡ như thế anh sẽ yêu em nhiều hơn. Nhưng từ lúc chiếm chọn được em, tình cảm của anh dành cho em cứ mờ nhạt dần. Từng cuộc điện thoại cũng thưa hơn. Anh chỉ gọi cho em khi anh cần tiền. Em cũng đang đi học, cũng nhận từng đồng tiền ít ỏi của ba mẹ. Nhưng em vẫn cố gắng dành dụm cho anh. Em không đi chơi với bạn bè chỉ vì tiết kiệm gửi tiền cho anh. Thậm chí em lợi dụng những gã đàn ông khác để kiếm tiền đưa cho anh. Để rồi một ngày anh nói em giống một con cave.




Em đã nhắm mắt đưa chân theo những lời mật ngọt của anh… (Ảnh minh họa)

Ừ, em giống một con cave là vì ai? Nếu anh không bước đến cuộc đời em, nếu anh không đòi hỏi thì thử hỏi em có đến bước đường phải hạ mình thế không? Yêu nhau được hơn 2 năm. Anh đã cho em được gì. Hạnh phúc ư? Hay chỉ ngập tràn nước mắt. Đêm đêm em khóc chờ đợi từng cuộc gọi của anh. Nhưng đổi lại anh lại nói em là hâm, là dở hơi. Yêu anh, vì anh để rồi anh chửi em, sỉ nhục em, làm em tổn thương. Sao tình yêu của anh dành cho em nó thay đổi vậy? Phải chăng từ ngày anh chiếm trọn em thì em đã không còn có giá trị trong mắt anh.
Hôm nay được 2 ngày mình đi trên 2 con đường khác nhau. Em nói chia tay sao tim em đau thế này? Em hận anh vô cùng. Sao anh lại chà đạp tình cảm em dành cho anh. 2 năm yêu nhau có quá nhiều kỉ niệm, cũng có nhiều hạnh phúc lẫn nước mắt. Nói là hận anh nhưng em biết em còn yêu anh rất nhiều. Anh đã cho em một giấc mơ về tình yêu thật đẹp, em không hối hận vì đã yêu anh. Ở nơi đó, không biết anh còn nhớ những kỉ niệm của hai đứa mình không? Còn em, khi màn đêm buông xuống, những kí ức trong em lại ùa về, nước mắt cứ rơi.
Nhưng anh đừng lo, em của ngày hôm qua đã chết theo tình yêu của hai đứa mình. Em ngày hôm nay sẽ sống tốt hơn, để một ngày nào đó, một ngày đẹp trời mình tình cờ gặp nhau trên đường, anh sẽ phải hối hận với những gì anh đối xử với em.

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Xe ôm Đê La Thành kiếm 10 triệu đồng/tháng?

Xe ôm Đê La Thành kiếm 10 triệu đồng/tháng? | hay88.com
Thậm chí những ngày giáp Tết nguyên đán, mức thu nhập này còn tăng lên gấp rưỡi, gấp đôi- đấy là thực tế về cánh xe ôm trên phố Đê La Thành ở Hà Nội.





Những “lão làng” trên phố

Cách đây chừng 15 năm, thủa xích lô còn chưa bị cấm, anh Lộc (năm nay 43 tuổi) đã có mặt trên phố “đồ gỗ” Đê La Thành. Anh chở thuê bàn ghế, giường tủ… cho các cửa hàng nằm xung quanh khu vực trụ sở Ngân hàng Nông nghiệp đóng trên phố này. Bẵng đi một thời gian, xích lô chở hàng bị cấm hoạt động và cũng thiếu cơ động, anh Lộc chuyển sang chở đồ bằng xe máy - trở thành một trong những người xe ôm có tuổi nghề cao nhất ở phố Đê La Thành.


Thâm niên ít hơn anh Lộc một chút là anh Quân. Anh này chuyên chở cho các cửa hàng đồ gỗ nằm hai bên cổng Đài truyền hình Việt Nam. Nhớ lại thủa đầu tiên vào nghề bằng chiếc Dream Trung Quốc, anh Quân chặc lưỡi: “Thoáng cái mà đã 12 năm rồi”. Chở nặng, hoạt động nhiều, chiếc Dream Trung Quốc không tồn tại được bao lâu. Anh Quân sau đó đã thay thêm 2 đời xe Wave. Hơn 1 thập niên làm xe ôm phố Đê La Thành, đã giúp cho anh Quân xây cất được nhà với đầy đủ tiện nghi sinh hoạt ở quê (huyện Đan Phượng), nuôi con ăn học tử tế.

Trên đây là 2 trong số những xe ôm “Vip” phố Đê La Thành. Thực ra, thâm niên hành nghề cỡ trên 10 năm như anh Quân còn khá nhiều người, hầu hết thu nhập của họ đều ổn định ở mức 10 triệu đồng/tháng.

Xe ôm kiêm thu ngân, thợ mộc

Chị Dung, chủ một cửa hàng đồ gỗ, gọi điện thoại cho người xe ôm “ruột”, năn nỉ: “Thôi em cố gắng về sớm chở giường giúp chị, khách giục ghê quá”. Đầu máy bên kia vâng vâng, dạ dạ… thế rồi cũng phải đến 45 phút sau - quãng thời gian đủ để chị Dung “ra ngóng, vào trông” đến cả chục lần - một thanh niên chừng gần 30 tuổi mới phóng xe máy xịch tới.


Phố Đê La Thành còn được gọi là "phố đồ gỗ"

Gạt mồ hôi lấm tấm trên trán, anh ta lắc đầu với chị Dung: “Em còn chưa kịp ăn uống gì cả, chạy suốt sáng đến giờ”. Mỉm cười ra chiều thông cảm, bà chủ cửa hàng đồ gỗ phụ giúp anh xe ôm, bê những thanh dát giường ra xe. Chiếc xe Dream cũ được chế thêm một chiếc giá đèo hàng bằng sắt phía sau. Rất chuyên nghiệp, chỉ sau chừng 10 phút anh xe ôm đã chằng buộc xong tất cả những bộ phận của một chiếc giường công nghiệp thành hình chữ A lên xe.

Chị Dung dúi vào tay anh xe ôm mẩu giấy ghi địa chỉ người nhận rồi dặn: “Họ đặt cọc 500.000 đồng rồi, em thu về cho chị thêm 2,3 triệu”. Gật đầu, không nói thêm câu nào, anh xe ôm quẳng chiếc túi đồ nghề lên ba-ga giữa xe, rồi nổ máy phóng vụt đi…Hỏi ra mới biết, xe ôm trên phố Đê La Thành không chỉ chạy xe đơn thuần. Như chiếc giường công nghiệp trên, khi chở đến cho khách, người xe ôm còn kiêm luôn nhiệm vụ thợ mộc, ráp vào cho hoàn chỉnh. Rồi còn phải thu tiền về cho chủ cửa hàng…. Để đạt được đến độ tin cậy như thế, thường người xe ôm phải có thâm niên trên phố “đồ gỗ”, thậm chí có thể là con cháu của chủ cửa hàng ở quê ra làm thêm.

Thu nhập cao nhưng không dễ

Lẽ thường, với mức thu nhập khá cao như trên, chẳng mấy chốc mà phố Đê La Thành sẽ tràn ngập toàn… xe ôm. Thực tế thì không như thế, bao năm nay, cũng chỉ có chừng đó người, toàn những gương mặt quen thuộc.

Nếu có tay xe ôm mới đến, chẳng cần chèn ép kiểu “ma cũ bắt nạt ma mới”, cũng đói rã họng. Vì đơn giản chẳng chủ cửa hàng nào tin tưởng gọi đi giao hàng. Rồi chỉ nội việc chằng buộc giường tủ, bàn ghế… lên xe ra sao để vừa không sứt sẹo sản phẩm, vừa chở xe an toàn cũng là cả một “nghệ thuật”. Nhìn cánh xe ôm phố Đê La Thành ngồi cheo leo mỗi tí đầu mỏm yên, phía sau đèo bòng cả chiếc tủ gỗ to tướng, luồn lách như con thoi trên phố, mới thấy họ…tài. Rồi khi đến nhà gia chủ, lắp tủ lắp giường cũng phải thật chuẩn, không bị kêu, để lần sau “thượng đế” còn quay lại với cửa hàng.

Cho đến hiện tại, khi mà xe ta-xi tải thường xuyên bị cấm đường, cấm giờ ở Hà Nội; cộng thêm chi phí đắt đỏ thì xe ôm vẫn là lựa chọn số 1 của các cửa hàng đồ gỗ trên phố Đê La Thành khi cần chuyển hàng. Vì tất cả những lý do trên, cánh xe ôm kỳ cựu phố này làm không hết việc. Một người có khi làm xe ôm “ruột” cho vài ba cửa hàng. Thậm chí có những cửa hàng mời riêng xe ôm về làm với lương tháng lên đến 5-6 triệu đồng (bao cơm và chỗ ở), song cũng chỉ nhận được cái lắc đầu từ chối. Bởi đơn giản, không chỉ có tiền công chở đơn thuần, cánh xe ôm phố Đê La Thành còn thường xuyên nhận được tiền “bo” của gia chủ khi lao động nhiệt tình, cẩn thận. Cứ tích dăm ba chục nghìn đồng/nhà, cũng lại thành một khoản kha khá hàng tháng.

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Lên nhầm tầng, vào nhầm phòng, "quan hệ" nhầm người yêu

Lên nhầm tầng, vào nhầm phòng, 'quan hệ' nhầm người yêu | hay88.com
Tình yêu của Tiểu Quyên thế là chấm dứt, cô không thể nào quay trở lại với người mình yêu và càng không thể đối diện với sự thật phũ phàng rằng cô đã quan hệ với một người đàn ông mà cô chưa từng gặp bao giờ.




Tình yêu và nỗi nhớ
Cô chạy tới ôm chầm lấy Vũ Ba khi mới nhìn thấy anh. Khoảng cách về thời gian và không gian khiến cô tưởng chừng như vỡ vụn bởi cô cũng nhớ Vũ Ba da diết. (Ảnh minh họa)
Có thể nói may mắn hơn những cô gái khác, sau khi ra trường 3 năm, Tiểu Quyên ở Uy Ninh, Quý Châu (Trung Quốc) đã kiếm cho mình được một công việc ổn định và vị hôn thê hào hoa khiến bạn bè phải ghen tị. Cô gái có dáng người mảnh khảnh, đôi mắt biết nói và nụ cười ngọt ngào này đã làm trái tim của La Vũ Ba như nhảy ra khỏi lồng ngực khi họ gặp nhau lần đầu tiên tại bữa tiệc sinh nhật Hàn Giang, một người bạn chung của 2 người.
Đêm đó, Tiểu Quyên diện một chiếc váy màu trắng, nhẹ nhàng chứ không lòe loẹt như những cô bạn tinh nghịch của mình, có lẽ đó chính là ấn tượng đầu tiên thu hút La Vũ Ba, anh chàng trưởng phòng một doanh nghiệp xe hơi có tiếng ở Uy Ninh dù mới 28 tuổi. Không quá khó để đôi trai tài, gái sắc tìm thấy nhau giữa đám đông và nhanh chóng tìm được một chỗ yên tĩnh để trò chuyện.
Tiểu Quyên ăn nói có duyên, Vũ Ba lịch thiệp, hóm hỉnh. Câu chuyện về nhạc đồng quê, tranh trừu tượng hay những chuyến du lịch vòng quanh thế giới cứ thế khiến Tiểu Quyên và Vũ Ba xích lại gần nhau hơn. Từ đó, bữa tiệc sinh nhật nào, bạn bè cũng thấy Tiểu Quyên sánh bước cùng anh chàng Vũ Ba phong độ.
Cũng giống như 2 năm trước, bữa tiệc sinh nhật Hàn Giang năm nay không thể thiếu cô bạn thân Tiểu Quyên và anh chàng trưởng phòng Vũ Ba. Vừa từ Mỹ trở về sau một chuyến công tác kéo dài 6 tháng, Vũ Ba tức tốc bắt taxi tới nhà Hàn Giang như đã hẹn với Tiểu Quyên.
Đi xa lâu ngày không được gặp Tiểu Quyên, mặc dù vẫn thường xuyên trao đổi trên mạng, lúc nào anh cũng chỉ mong mau chóng kết thúc công việc để trở về bên cô. Một lý do khác khiến Vũ Ba nóng lòng về bên Tiểu Quyên là vì anh sợ có chàng trai nào đó sẽ cướp mất Tiểu Quyên xinh đẹp, dịu dàng của mình.
Vừa bước tới cổng nhà Hàn Giang, Tiểu Quyên đã đứng đó đợi Vũ Ba tự bao giờ. Cô chạy tới ôm chầm lấy Vũ Ba khi mới nhìn thấy anh. Khoảng cách về thời gian và không gian khiến cô tưởng chừng như vỡ vụn bởi cô cũng nhớ Vũ Ba da diết.
Hàn huyên được vài ba câu thì khách khứa tới đông đủ, Tiểu Quyên lại tất bật vào trong nhà để bày biện hoa quả và thắp nến lên bánh sinh nhật. Bữa tiệc năm nay không chỉ mừng Hàn Giang thêm một tuổi mà còn mừng ngày Vũ Ba trở về nên kéo dài hơn bình thường khá lâu. 12 giờ đêm, tiệc mới tàn.
Vì nhà Vũ Ba ở khá xa, về muộn cũng bất tiện, hơn nữa, từ lúc gặp ở tiệc sinh nhật tới giờ, chưa có lúc nào được gần Tiểu Quyên nên Vũ Ba quyết định rủ cô tới khách sạn ngay gần nhà Hàn Giang nghỉ qua đêm. Chuếnh choáng vì khi tối trót uống quá nhiều, Tiểu Quyên chạy ngay vào phòng vệ sinh ở tầng 1 trong khi Vũ Ba đứng ở quầy lễ tân để nhận chìa khóa. Cô nhắn tin cho Vũ Ba cứ lên phòng trước, sau đó cô sẽ lên sau.
Nhầm lẫn tai hại
Biết bạn trai đang chờ mình trên phòng, Tiểu Quyên cố gắng hà hơi cho tỉnh rượu rồi đánh thêm chút má hồng để trông tươi tắn hơn. Xong xuôi, cô bước vào thang máy và ấn tầng 8, số 8, số yêu thích của cô và Vũ Ba với tâm trạng phấn khích lạ thường. Chỉ một phút nữa thôi là cô sẽ được nằm trọn trong vòng tay người mình yêu. Một tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra, Tiểu Quyên từ từ bước vào căn phòng số 17 trước mặt.
Căn phòng tối thui chứ không lung linh ánh nến như những lần trước Vũ Ba vẫn thường chuẩn bị. Chắc mẩm lần này anh muốn dành cho mình một sự bất ngờ nên không bật điện, Tiểu Quyên rón rén bước tới gần cửa sổ và ôm lấy thân hình rắn chắc đang nằm trên giường và phả ra hơi thở ấm nóng trong ánh sáng le lói của đèn đường hắt vào.
Như để thỏa nỗi nhớ mong và xua tan những khát khao kìm nén bấy lâu trong lòng, Tiểu Quyên ghì chặt lấy thân hình rắn chắc ấy và nhanh chóng lao vào cuộc truy hoan xác thịt. Không cần hỏi han, cũng không cần đáp lại, đối với Tiểu Quyên, sự hòa quyện giữa hai cơ thể lúc này là quá đủ. Sau những phút dồn dập, gấp gáp và thăng hoa, Tiểu Quyên úp mặt vào cơ thể rắn chắc. Lúc này, cô mới có thời gian để đưa bàn tay mềm mại của mình vuốt lên môi, lên má, lên tóc người đàn ông đang nằm cạnh mình.
Tình yêu anh dành cho Tiểu Quyên rất lớn nhưng sự ghen tuông trong anh còn lớn hơn nhiều. Anh vùng dậy, bước vào phòng và ném cho Tiểu Quyên ánh mắt đay nghiến rồi xách va-li về nhà. (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, Tiểu Quyên bỗng như bị một luồng điện chạy qua người, cô sởn gai ốc khi nhận ra đôi môi này, mái tóc này dường như có gì đó khang khác. Môi của Vũ Ba không dày, tóc của anh cũng không quăn và cứng như thế này... Hình như, người nằm bên cạnh cô lúc này là ai đó chứ không phải là Vũ Ba mà cô yêu. Tiểu Quyên càng thảng thốt hơn khi thân hình rắn chắc ấy cũng đang đưa tay lên vuốt ve khắp người cô và một điệu cười hả hê man trá vang lên xé tan màn đêm tĩnh mịch. Bây giờ thì cô biết chắc rằng mình đã nhầm, một sự nhầm lẫn không thể chấp nhận được.
Tiểu Quyên vơ vội quần áo, chạy nhanh xuống cầu thang bộ và lại chui vào nhà vệ sinh dưới tầng 1. Cô cầm điện thoại ra định gọi cho Vũ Ba để cầu cứu nhưng lòng tự trọng và nỗi tủi hổ khiến cô không đủ dũng khí làm điều đó. Tiểu Quyên quyết định nhắn tin cho Vũ Ba và nói rằng mình vẫn đang ở tầng 1 để chờ lễ tân mua giúp lọ dầu gió. Nhưng khi đọc lại tin nhắn mà cách đó 20 phút Vũ Ba gửi cho cô, Tiểu Quyên mới phát hiện ra cô đã hồi hộp tới nỗi đọc nhầm số 11 thành số 17.
Bi kịch
Trong khi đó, Vũ Ba vẫn đang ở phòng 11, thắp nến và mở sẵn một chai vang đỏ chờ Tiểu Quyên lên. Sau một hành trình dài từ Mỹ trở về rồi lại tới ngay tiệc sinh nhật, Vũ Ba nằm thiếp đi trên ghế sô-pha lúc nào không hay. Mở mắt tỉnh dậy, đồng hồ đã chỉ 1 giờ mà Tiểu Quyên vẫn chưa lên phòng. Nghĩ có chuyện chẳng lành, anh chạy xuống quầy lễ tân hỏi thăm. Được biết Tiểu Quyên vừa lên phòng cách đó không lâu và vừa quay lại phòng vệ sinh tầng 1, Vũ Ba vội chạy đi tìm cô.
Thấy đôi mắt Tiểu Quyên đỏ hoe, khuôn mặt tái nhợt còn quần áo thì xộc xệch, Vũ Ba không tiến lại gần mà chỉ đứng nhìn trân trân. Anh không muốn nghĩ và cũng không dám nghĩ chuyện gì đã xảy ra với người con gái mình yêu, anh không dám tin điều tồi tệ nhất đã xảy ra trong giây phút mà cả hai đã cùng khắc khoải chờ đợi.
Trên đường đưa Tiểu Quyên ra khỏi khách sạn và quay trở lại nhà Hàn Giang, Vũ Ba cố gắng tìm những lời lẽ khéo léo nhất để gặng hỏi Tiểu Quyên nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu như con rối và ánh mắt thất thần, hoảng loạn của cô. Biết không thể làm gì hơn, anh giao cô cho Hàn Giang rồi ra phòng khách ngồi chờ.
"Thật khủng khiếp! Tớ đã phạm sai lầm! Tớ đã không làm chủ được mình" - Tiểu Quyên gục đầu vào vai Hàn Giang khóc nức nở. "Tớ phải nói sao với Vũ Ba đây"..."Tớ phải làm sao để quên chuyện này chứ!"... Cứ thế, Tiểu Quyên khóc suốt cả đêm cho tới khi cô thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi đã bình tâm lại, Tiểu Quyên mới kể lại cơn ác mộng tối qua cho Hàn Giang nghe. Ở ngoài phòng khách, Vũ Ba cũng loáng thoáng nghe được câu chuyện mặc dù vẫn đang giả vờ nhắm mắt ngủ. Tình yêu anh dành cho Tiểu Quyên rất lớn nhưng sự ghen tuông trong anh còn lớn hơn nhiều. Anh vùng dậy, bước vào phòng và ném cho Tiểu Quyên ánh mắt đay nghiến rồi xách va-li về nhà.
Người đàn ông lạ mặt vô tội
Vừa giận vừa thương bạn, Hàn Giang chỉ còn cách khuyên Tiểu Quyên nên nhờ tới sự giúp đỡ của pháp luật. Nghe lời Hàn Giang, cô đã kiện người đàn ông ở phòng số 17 về tội cưỡng hiếp mình.
Tuy nhiên, xét những tình tiết theo lời khai của Tiểu Quyên thì lỗi hoàn toàn thuộc về cô bởi cô đã tự nguyện quan hệ chứ không phải bị ép buộc.
Chỉ vì một sự nhầm lẫn trong lúc hấp tấp mà Tiểu Quyên phải ân hận suốt đời. Cô không thể trách Vũ Ba vô tình mà bỏ cô đi, càng không thể trách người đàn ông lạ mặt biết nhầm mà không lên tiếng mà chỉ biết trách bản thân, trách số phận quá bạc bẽo với mình.    

Nghệ An: Nhật ký gái bán hoa nhiễm HIV

Nghệ An: Nhật ký gái bán hoa nhiễm HIV làm hàng trăm quý ông choáng váng | hay88.com
Hoang mang hơn, “di sản” mà cô gái làng chơi này để lại là một cuốn nhật ký ghi chép rất tỉ mẩn những lần qua đường của các quý ông chán cơm thèm phở, kèm theo đó là tên tuổi, chức vụ của từng vị. Hồn xiêu phách lạc, nhiều người trót “vui vẻ” với Tình đã nháo nhào đến các Trung tâm y tế để xét nghiệm HIV.


Đau đớn hơn, cái chết không đến từ những cuộc mây mưa với khách chơi mà căn bệnh này chị bị lây nhiễm từ chồng. (Ảnh minh họa)
Thị trấn Đô Lương nằm ở phía Tây của tỉnh Nghệ An, chỉ tầm khoảng 2.000 người sinh sống nên mọi chuyện lớn bé xảy ra trên địa bàn đều trở thành chuyện làm quà của dân địa phương mỗi khi có khách tứ xứ ghé thăm. Câu chuyện về một cô gái bán cà phê kiêm hành nghề mua vui cho khách qua đường chết vì căn bệnh HIV để lại nhiều xáo trộn cho phố huyện nhỏ bé này.
Phận bạc của người đàn bà có chồng sa đọa
Chúng tôi tìm đến căn nhà cấp 4 nằm chênh chếch bên mép dòng Lam Giang đang rất hung dữ vào mùa lũ, những tưởng chỉ cần một cơn sóng lớn ào qua là có thể cuốn phăng đi tất cả. Đó là nơi chị Phan Thị Tình đã sống những ngày cuối đời trong sự ghẻ lạnh lẫn lời ong tiếng ve của người đời. Cũng chính nơi này, ngày trước chính là quán cà phê kiêm luôn nơi bán dâm cho khách mà Tình vừa là nhân viên, vừa làm chủ. Tiếp chúng tôi, bà Nhan, người mẹ chồng của chị đã bước qua tuổi 80 thoáng chút bất ngờ. Nhưng rồi trong sự trầm buồn lẫn hối tiếc, bà đã kể lại chuyện đắng lòng của cô con dâu xấu số, khốn khổ nhưng lắm điều tiếng thị phi.
Phan Thị Tình sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở một xã miền núi vùng cao của huyện Tân Kỳ, giáp ranh với Đô Lương, nơi khởi nguồn của mọi biến cố thăng trầm của cô sau này. Nghèo khó, thất học, cô bé Tình lớn lên trong sự thiếu thốn, tủi nhục nhưng dường như những điều ấy không làm cho nhan sắc trời phú của thiếu nữ phai phôi mà ngược lại, càng lớn, Tình càng phổng phao, xinh đẹp như bông hoa giữa đại ngàn.
15 tuổi, Phan Thị Tình rời nhà đi làm thuê cho một quán ăn ở thị trấn, về sau cô phiêu dạt xuống thị trấn Đô Lương cách nhà chừng 30 cây số, làm công việc bưng bê cà phê cho một quán nhỏ. Tại đây, Tình đã gặp Lê Văn Quân, một chàng trai hành nghề xe ôm, thường xuyên đến quán nhâm nhi cà phê và đã ngã lòng trước sắc đẹp của Tình.
Hai người nhanh chóng yêu thương nhau và một đám cưới nho nhỏ đã được gia đình hai bên tổ chức. Ba năm sau ngày cưới, hai đứa con một trai, một gái chào đời càng làm cho tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ thêm hạnh phúc. Ngày ngày, chồng chạy xe ôm, vợ bưng bê cà phê, thu nhập tuy ít ỏi nhưng bù lại, gia đình êm ấm. Tuy nhiên,  quãng thời gian ấy kéo dài không được bao lâu khi mà cơn bão ma túy tràn về phố huyện Đô Lương.
Trong vòng xoay tít mù đó của đồng tiền, Lê Văn Quân không chiến thắng nổi ma lực chết người của “nàng tiên nâu”. Ban đầu chỉ là tham gia mua bán lẻ để hưởng hoa hồng chênh lệch, về sau sa vào hút hít rồi chuyển sang chích choác. Chỉ đến khi ngã bệnh, Quân mới sực tỉnh thì cũng là lúc phát hiện ra mình nhiễm căn bệnh HIV quái ác, đã chuyển sang AIDS giai đoạn cuối.
Chẳng bao lâu sau đó, chồng chết vì “ết”, một mình nuôi hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, cộng với bà mẹ chồng tuổi đã ngoài 70 là quá sức đối với Tình. Bán cà phê không đủ sống, bí bách, chị bán nốt thân xác mình cho khách mua vui. Tuy là gái đã có chồng, hai đứa con nhưng khuôn mặt xinh đẹp cộng với dáng người “chuẩn", Tình luôn là ước ao của bất cứ gã đàn ông hám của lạ nào.
Cũng chẳng ai nhớ ra Tình bắt đầu hành nghề mại dâm từ ngày tháng năm nào, chỉ biết rằng khách lạ có, quen có vào quán của cô không chỉ uống cà phê mà còn “tới bến” luôn với cô chủ xinh đẹp. Người ta rỉ tai nhau, khách tới ngày càng đông. Thậm chí, nhiều quý ông còn khoái chí khi Tình chấp nhận mọi yêu cầu, kể cả việc không sử dụng “OK”! Đây cũng chính là căn nguyên của mọi khổ đau, lo lắng bởi hành nghề được một thời gian thì Phan Thị Tình thấy sức khỏe mình suy sụp.
Một ngày cuối tháng 11/2007, chị lặng lẽ đi xét nghiệm thì mới hay, mình đã bị nhiễm HIV. Đau đớn hơn, cái chết không đến từ những cuộc mây mưa với khách chơi mà căn bệnh này chị bị lây nhiễm từ chồng. Cũng như đức lang quân, ngày phát hiện ra mầm bệnh cũng là lúc chị biết mình cận kề với cái chết. Sau một thời gian ngắn điều trị tại bệnh viện, Tình lặng lẽ khăn gói về nhà, chuẩn bị cho một cuộc ra đi trong đau đớn và lặng lẽ đã được dự báo trước.
Cô đang sở hữu một cuốn nhật ký ghi rõ tên tuổi, chức sắc của từng người đã từng quan hệ tình dục với mình vào giờ nào, ngày tháng năm nào. (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, có một điều chẳng ai ngờ đến, ấy là trong thời kỳ Tình phát hiện ra mình mắc căn bệnh thế kỷ, hàng trăm quý ông trót lỡ “vui vẻ” với chị đã “sốc” thực sự khi mà trong lúc quan hệ, họ đã cố tình không sử dụng biện pháp an toàn để phòng bệnh. Vậy là, thông tin Tình sắp chết vì “ết” vừa lan đi, cả thị trấn nhỏ bé lẫn vùng phụ cận xôn xao, ầm ĩ. Trong lúc các ông chồng đang hồn xiêu phách lạc, đứng ngồi không yên  thì các bà vợ lại sục sôi lên để tra vấn, dò xét thái độ của từng đấng lang quân xem họ có rước mầm bệnh về nhà hay không.
Câu chuyện thật như bịa này cứ râm ran, nhỏ to suốt cả tháng trời khiến cho chính quyền địa phương phải vào cuộc để trấn an dư luận.
Chưa dừng lại ở đó, cũng trong thời điểm Phan Thị Tình đang nằm chờ ngày “ra đi” trong cô quạnh, người dân nơi đây lại kháo nhau rằng, cô này đang sở hữu một cuốn nhật ký ghi rõ tên tuổi, chức sắc của từng người đã từng quan hệ tình dục với mình vào giờ nào, ngày tháng năm nào, ai sử dụng biện pháp an toàn, còn ai không thích “OK” đã khiến cho hàng trăm người lại một phen thót tim.
Nhiều người còn rình rập trước cửa nhà, bày đặt chuyện đến thăm Tình để dò hỏi chuyện cuốn nhật ký. Chỉ đến khi mấy anh Công an đến làm việc, Tình mới chua xót bảo, đúng là chị có cuốn nhật ký đó, đó là kỷ niệm của những ngày mới yêu thương nhau, chồng chị đã dạy cho chị biết đọc, biết viết. Nói đúng hơn, đấy là cuốn vở mà phần đầu là học vỡ lòng, còn phần sau là những dòng ghi chép chị dành để nói về chồng và cả sự tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết khi biết mình bị trọng bệnh.
Sự thật được công bố, mọi người thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng tên mình đã được đưa vào “danh sách đen” như lời đồn thổi thì coi như chỉ còn nước chui xuống lỗ để khỏi nghe dư luận đàm tiếu.

Hàng trăm quý ông đi tư vấn về “Si đa”
Anh Đặng Ngọc Mạnh - Cán bộ Trung tâm y tế dự phòng Đô Lương kể lại: Ngay hôm đầu tiên Tình vào viện, có một thanh niên đến tư vấn về HIV/AIDS. Trông anh ta hoảng loạn và hết sức lo lắng về sức khỏe của mình, thậm chí khi ngồi lâu hai cẳng chân bị tê, anh ta liền chỉ vào đôi chân của mình và luôn miệng hỏi: “Bác sĩ ơi, chân em bị tê như thế này có phải bị Si-đa không?”.
Ban đầu, anh ta nói quê ở Thanh Chương nhưng sau thú nhận là quê Đô Lương. Trong một lần gần gũi Tình, anh đã không mang bao cao su. Các bác sĩ Phòng Xét nghiệm, Khoa Cận lâm sàng tiến hành lấy mẫu máu, thử test cho người thanh niên nói trên, kết quả âm tính. Biết mình không bị lây nhiễm HIV, anh ta cầm biên bản xét nghiệm chạy thẳng một mạch ra khỏi trung tâm, nét mặt rạng rỡ quên cả cảm ơn các bác sĩ.
Anh Mạnh kể thêm một trường hợp khác cùng đến xét nghiệm. Anh này mạnh bạo hơn và chia sẻ nhiều hơn khi cho hay, anh ta chỉ còn nửa tháng nữa là cưới vợ, trong lúc đến uống cà phê thấy cô chủ xinh xắn, sẵn có hơi men đã gạ gẫm, những tưởng đùa cho vui ai ngờ cô ấy đồng ý thật. Trong lúc chuẩn bị hành sự, đối tác có cho anh biết mình đã bị bệnh “ết” nhưng đang lúc hứng khởi, lại xuất thân từ quê làng, anh chẳng quan tâm “ết” hay “ếch” là cái quái gì, cứ thế lâm trận. Mãi đến khi hay tin Tình sắp lìa đời vì “con ết”, anh mới tá hỏa đi xét nghiệm.
Theo số liệu thống kê, tại Trung tâm Y tế dự phòng Đô Lương thời điểm này, có khoảng vài ba chục nam thanh niên đến xin tư vấn và xét nghiệm về HIV. Tất cả họ đều chung tâm trạng lo lắng, bất an và đều cho biết, họ trót quan hệ với một gái mại dâm mà không sử dụng biện pháp an toàn. Khi được hỏi, liệu cô ấy có phải là Tình không thì tất cả đều tìm cách lảng tránh câu trả lời.
Tìm hiểu thêm tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nghệ An chúng tôi được biết thêm, một tháng trước và sau khi Phan Thị Tình mất, số lượng người đến tư vấn về HIV tăng đột biến, trung bình mỗi ngày có khoảng 3 - 4 người, đa phần là nam giới đến để tư vấn. Không rõ những người này có liên quan đến cuộc đời của Tình hay không nhưng cái chết vì HIV của cô gái làng chơi cùng với những lời đồn thổi về cuốn nhật ký “chết người” đã làm cho hàng trăm quý ông đã được một phen khiếp vía.
Phan Thị Tình chết, để lại hai đứa con thơ, đứa lớn đã vào cấp 3, đứa nhỏ cũng đang học lớp 6. Hai đứa trẻ không chỉ gánh chịu nỗi đau mất cha, mất mẹ mà những tiếng thị phi đâu đó thi thoảng vẫn còn hắt đến.
Chỉ mong sao, hai đứa sẽ luôn có đủ bản lĩnh vững vàng để vượt qua tất cả, luôn xứng đáng với sự kỳ vọng của bạn bè, thầy cô và đặc biệt là người bà đã ngoài 80 tuổi mà không một thoáng lăn tăn về quá khứ buồn của đấng sinh thành đã có công sinh mà không làm tròn bổn phận dưỡng dục chúng khôn lớn.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Bắt gặp chị gái ái ân với bạn trai!

Bắt gặp chị gái ái ân với bạn trai! | hay88.com

Tôi may mắn hơn với các bạn cùng trang lứa là được sinh ra trong một gia đình khá giả. Tuổi thơ không thiếu thốn bất cứ một thứ gì, hơn nữa lại được bố mẹ và chị gái chiều chuộng. Ngày chị tôi đi học Đại học, bố đã mua một căn hộ chung cư gần trường để chị tiện đường đi học và cũng tính chuyện lâu dài cho tôi ra đấy học Đại học cùng chị.


Trong những năm học cấp ba, tôi luôn cố gắng học thật tốt để được ra Hà Nội học cùng chị gái mình. Và, công sức của tôi cũng được đền đáp xứng đáng khi tôi nhận được giấy nhập học của Học viện Hành chính. Niềm vui của tôi cũng là niềm hạnh phúc của những người thân trong gia đình và anh em làng xóm. Vậy là cũng chẳng mấy chốc nữa, tôi đã được trở thành tân sinh viên của trường Đại học tôi đã từng ao ước!


Ngày tôi ra Hà Nội nhập học, biết bao bỡ ngỡ và sợ hãi nhưng khi có chị gái bên cạnh, tôi luôn có cảm giác an toàn và được che chở. Chị gái vẫn luôn là người bên cạnh tôi, cùng chia sớt với tôi những buồn vui trong cuộc sống. Ở nhà, bố mẹ cũng rất tự hào vì chị không những là đứa con gái đảm đang, tháo vát mà chị còn rất hiếu thảo, ngoan hiền và lễ phép. Cũng vì những phẩm chất đáng quý ấy nên chị được rất nhiều bạn trai theo đuổi và để ý, nhưng dường như chị gái chỉ dành tình cảm cho một anh bạn đồng hương học trên một khóa và bây giờ đã có công ăn việc làm ổn định.




Tôi cũng rất quý anh nên chuyện anh ngủ lại nhà mình cũng chẳng có gì to tát hay đáng phàn nàn cả...


Người yêu chị thỉnh thoảng vẫn đến nhà tôi ăn cơm cùng hai chị em. Tôi rất quý "anh rể" vì anh khá vui tính và chân thành cũng như rất quan tâm đến đời sống của hai chị em tôi.


Nhưng rồi... Hôm ấy "anh rể" đến nhà tôi chơi, ba anh em đang ăn cơm và nói chuyện thì trời bỗng nổi trận mưa to, sấm sét ầm ầm. Một phần cũng lo cho anh về trời mưa, một phần cũng sợ sét nên chị đã rủ anh ở lại nhà ngủ. Nhà của chị em tôi có hai giường nên tôi và chị ngủ ở gian trong, còn "anh rể" ngủ ở giường gần phòng khách. Thực tình, tôi cũng rất quý anh nên chuyện anh ngủ lại nhà mình cũng chẳng có gì to tát hay đáng phàn nàn cả...


Tối hôm đó, tôi sợ hãi giật mình vì những trận sấm chớp và mưa gió đập mạnh vào tấm cửa sổ. Không thấy chị gái bên cạnh, tôi bắt đầu có cảm giác lo lắng và bất an vì anh rể hôm nay ngủ lại nhà. Tôi rón rén bước ra ngoài để gọi chị vào ngủ cùng thì... tôi hốt hoảng giật mình khi nhìn thấy chị gái và "anh rể" đang quằn quại ôm lấy nhau, không một mảnh vải che thân. Cảm giác ghê tởm xâm chiếm lấy tôi khi nghe thấy những tiếng rên rỉ lúc thì yếu ớt, lúc thì hào hứng của chị gái mình...


Vậy là hình ảnh về người chị gái đoan chính, nết na, ngoan hiền đã tan biến trong mắt tôi trong chốc lát. Tại sao chị gái tôi lại trở nên hư hỏng như vậy chứ? Nếu bố mẹ biết được chuyện này chắc hẳn sẽ rất buồn và thất vọng!




Mỗi lần nhìn thấy sự quan tâm của "anh rể" dành cho chị gái mình, tôi lại rùng mình ghê tởm nghĩ lại cảnh tưởng đêm hôm ấy...


Mỗi lần nhìn thấy sự quan tâm của "anh rể" dành cho chị gái mình, tôi lại rùng mình ghê tởm nghĩ lại cảnh tượng đêm hôm ấy... Chẳng nhẽ, yêu nhau là phải làm chuyện ấy với nhau sao? Nhưng, điều đáng buồn hơn là tình trạng người yêu chị "lại nhà" ngày càng nhiều. Và những đêm như thế lại tiếp tục diễn ra trong căn hộ tưởng chừng như bình yên và an toàn này! Những hình ảnh quấn quýt, trần truồng của hai người và những âm thanh phát ra từ phòng khách khiến tôi không tài nào chợp mắt được...!


Liệu tôi có nên góp ý với chị gái để chấm dứt tình trạng này hay không? Vì thực tình, tôi rất hoang mang và lo sợ mỗi khi nhìn thấy sự hiện diện của người yêu chị trong căn nhà mình. Tôi thực sự không biết phải làm sao để chị gái hiểu được tâm tư và những cảm xúc khó chịu trong suy nghĩ của mình cả...

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.