Hiển thị các bài đăng có nhãn nghich-canh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghich-canh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Bi kịch người cha buộc phải giết con trai


Bị con trai tấn công, ông Dũng chống trả. Người cha này bóp cổ con tới tắt thở rồi đau đớn tới cơ quan điều tra tự thú trước sự ngỡ ngàng của nhiều người.

Ngày 21/11, TAND TP Hà Nội mở phiên xử hình sự sơ thẩm đối với bị cáo Võ Tuấn Dũng (SN 1949 ở phường Ô Chợ Dừa, Đống Đa, Hà Nội) về tội giết người. Bị hại trong vụ án là Võ Tuấn Cường (SN 1978), là con trai ông Dũng.

Bị cáo Dũng được đưa vào trong phòng xét xử trong tiếng sụt sịt của vợ và người thân dự tòa. Họ đều là người thân của bị cáo và bị hại. Người đàn ông tóc muối tiêu buồn bã trước vành móng ngựa khai tội của mình.

Theo bị cáo Dũng, gia cảnh của ông lẽ ra chẳng lâm vào bi kịch nếu Cường là đứa con ngoan ngoãn. Ông vốn là một người có chức có quyền một thời nhưng không lo nổi cho con trai. Cường không chăm chỉ làm ăn mà luôn đua đòi theo chúng bạn. Con trai nghiện ma túy, gia đình ông Dũng ngày càng lâm vào cảnh bức bối, vì con hay chửi bố mẹ. Vợ chồng ông Dũng đau lòng hơn khi con trai bị đi tù.

Đầu năm nay, Cường được tự do. Ông Dũng tưởng con trai sẽ cải tà quy chính nhưng ra trại được vài ngày, Cường đã lặn mất tăm hàng tuần trời. Niềm hy vọng của gia đình ông tắt hẳn khi biết Cường vẫn nghiện ma túy. Thanh niên này thường bỏ nhà đi vài ngày, chỉ về nhà khi đã hết tiền.

Khoảng 22h30 ngày 31/5, ông Võ Tuấn Dũng đang nằm nghỉ thì nghe tiếng con trai gọi cửa. Cường không lễ phép gọi bố ơi mà lên giọng quát cha như kẻ dưới “ông mở cửa cho tôi vào”. Ông Dũng dậy mở cửa và để ổ khóa trên nóc bể cá cạnh cửa ra vào. Khi vừa vào trong nhà, Cường hùng hổ nạt bố “Mày đưa tiền ngay cho tao”. Biết tính con trai, ông Dũng chỉ ôn tồn “ba không có tiền”. Đứa con trai hét lên “mày muốn chết à” rồi vớ ổ khóa đập vào đầu bố.

Võ Tuấn Dũng tránh được đòn của con trai, dùng tay đỡ, giằng ổ khóa trên tay Cường. Trong cơn bức xúc, ông Dũng lấy ổ khóa đập vào bên trái đầu Cường. Cường lao vào túm cổ áo bố, đẩy ông Dũng vào chân cầu thang nhưng do bị mất đà nên ngã xuống đất. Thấy con ngã, ông Dũng cầm chiếc khóa đập liên tiếp nhiều nhát vào đầu Cường. Bị con trai đạp mạnh, ông Dũng chống cự rồi ngồi hẳn lên bụng con trai. Người cha này không kiềm chế được bản thân, dùng tay bóp cổ nghịch tử. Khi thấy Võ Tuấn Cường bất tỉnh, ông Dũng chạy tới công an phường Ô Chợ Dừa đầu thú. Biết con ông Dũng là đứa bất trị nhưng công an phường không tin nổi việc ông có thể hại chết được Cường. Khi cảnh sát theo chân ông Dũng về nhà, láng giềng cũng ngỡ ngàng trước tin ông đã giết con trai.

Người cha hối hận vì khiến con trai thiệt mạng khai nhận toàn bộ hành vi đã gây ra. Vì bị con trai tấn công, ông Dũng chống lại và không may đã gây án mạng. Vợ bị cáo đồng thời là mẹ nạn nhân đã không có yêu cầu bồi thường về mặt dân dự mà xin tòa xem xét, giảm nhẹ hình phạt cho chồng.
Sau khi xem xét toàn bộ nội dung vụ án, dựa trên kết quả thẩm vấn công khai tại tòa, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Dũng án tù 9 tháng.


Theo Infonet

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Bà mẹ khốn khổ bán nội tạng để trả tiền thuê nhà


Để trả tiền thuê nhà và chi phí ăn học của con gái, bà mẹ một con người Tây Ban Nha bị tàn tật buộc phải rao bán một quả thận, một bên giác mạc, một bên phổi và một phần gan.

Bà mẹ một con 44 tuổi được giấu danh tính này cho biết, cô đã hoàn toàn không có đủ khả năng trả tiền thuê nhà hàng tháng và phải đối mặt với việc bị đuổi ra đường.


Bà mẹ cùng khổ đồng ý trả lời phỏng vấn nhưng yêu cầu được giấu danh tính.

Người phụ nữ giãi bày: “Tất cả những gì tôi muốn là một ngôi nhà, một công việc tôi có thể làm và có đủ tiền để trang trải học phí cho con gái”.

“Tôi cần phải làm mọi việc cho con gái mình. Cuộc sống của con bé là quan trọng nhất. Tôi không quan tâm bản thân mình sẽ ra sao nữa. Tôi sẽ bán bất kỳ phần thân thể nào của mình nếu có ai muốn mua”, bà mẹ nói tiếp.

Nếu bị bắt, cô có thể sẽ phải đối mặt với án tù 12 năm về hành vi “buôn bán nội tạng trái phép”. Người phụ nữ khốn khổ cho biết mình chỉ nhận được 426 Euro tiền trợ cấp thất nghiệp mỗi tháng. Chấn thương ở vùng lưng khiến cô trở thành người tàn tật 66%. Đó cũng là nguyên nhân làm cho cô không thể tìm được công việc thích hợp nào.

Mặc dù thuê một căn hộ giá khá rẻ, chỉ 400 Euro một tháng, bà mẹ này cũng chỉ có thể chi trả một phần nhỏ trong số đó.

Cùng đường, cô đã nói với một nữ bác sĩ ở Melilla về việc muốn bán những cơ quan nội tạng không ảnh hưởng đến tính mạng. Cô cũng đăng quảng cáo trên mạng nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi nào vì trên thực tế, mua bán nội tạng là hành vi phạm pháp ở hầu hết các quốc gia.


Chỉ cần có người mua, bà mẹ một con sẽ bán nội tạng để trả tiền thuê nhà.

Người phụ nữ tuyệt vọng cho hay các bộ phận cơ thể là tất cả những gì mình có và cũng là thứ duy nhất giúp cô kiếm ra tiền vào lúc này.

Trong khi đó, cô con gái 22 tuổi, hiện đang là sinh viên, chỉ nhận được một khoản trợ cấp mồ côi nhỏ sau khi bố đẻ qua đời cách đây vài năm.

Người phụ nữ tàn tật hiện cùng con gái sống trong ngôi nhà thuộc sở hữu của bạn trai cũ. Cách đây 3 năm, cô chia tay người tình 15 năm này sau khi bị gã đánh đập. Cô đã kiện ra tòa vài lần nhưng tòa án đều xử gã trắng án.

Sau đó, quan hệ của cả hai ngày càng xấu đi và hiện người đàn ông này đang cố gắng đuổi hai mẹ con cô ra khỏi nhà vì không thể trả tiền thuê nhà.


Theo TTVN 

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Con 60 tuổi kiện mẹ 90 tuổi đòi… bộ ghế salon


Người mẹ đã gần 90 tuổi, người con trai cũng bước qua lục tuần lại phải đưa nhau ra tòa chỉ để giành quyền sở hữu… bộ ghế salon.

Vì bộ bàn ghế cũ không bao nhiêu tiền mà tỉnh cảm mẹ con bị sứt mẻ

Tranh chấp bộ ghế giá… 100.000 đồng

Theo bà Trần Thị Thì, SN 1924, ngụ ấp Bình Hòa (xã Mỹ Khánh, TP.Long Xuyên, tỉnh An Giang), nhờ ba chồng cho 100 công đất (gần 13ha) còn hoang vu ở Mỹ Khánh, vợ chồng bà đã đến đây khai hoang lập nghiệp từ thời Pháp thuộc.

Bà Thì sinh 12 người con (2 người đã mất). Trong đó, ông Thái Văn Quới (SN 1950) được coi là con trai lớn bởi người con đầu lòng là nữ. Sau khi cưới bà Trần Thị Nhành, vợ chồng ông Quới được ưu tiên cho phần đất rộng rãi gần nhà cha mẹ ruột.

Bà Thì cho biết, năm 1974, ông Lê Văn Hoành ở Chợ Mới vì muốn kết thông gia với vợ chồng bà nên đã đồng ý bán rẻ bộ ghế salon bằng gỗ cẩm lai với giá 100.000 đồng coi như làm quà. Bộ ghế do ông Huỳnh Phước Nữa, em rể ông Hoành (hiện ngụ xã Hòa Bình, Chợ Mới), chở đến giao.

Do kẹt tiền nên bà Thì trả trước 50.000 đồng, sau một thời gian mới đưa hết số tiền còn lại. Sau khi chồng bà Thì mất, bà giữ bộ ghế trong nhà như một kỷ vật. Năm 1994, con gái bà là Thái Thị Giúp, do mới cất nhà nên sang mượn bộ ghế về trang trí, đến năm 2006 thì trả lại.

Năm 2007, ông Thái Văn Quới gả con gái út nên sang mượn bà bộ ghế để tiếp đón thông gia. Tuy nhiên, sau đó ông Quới không chịu trả lại mà cho rằng bộ ghế do ông bán heo mua với giá 45.000 đồng vào năm 1974.

Ông Quới thậm chí còn dùng nhiều lời lẽ khó nghe mắng mẹ của mình, đòi “chặt đầu bà như… chặt chuối”. Từ đó, câu chuyện tranh chấp bộ ghế đã làm xôn xao dư luận tại xã Mỹ Khánh, trở thành để tài bàn tán sôi nổi ở chợ, quán cà phê, bến đò…

Có còn tình mẹ con?

Sau 2 lần Ban ấp Bình Hòa tổ chức hòa giải không thành nên đã chuyển ra vụ việc ra Ban hòa giải xã Mỹ Khánh. Ngày 30/5/2012, ông Phạm Quang Đệ, Phó Chủ tịch UBND xã Mỹ Khánh, đã chủ trì buổi hòa giải giữa bà Thì và ông Quới. Do cả 2 đều bảo vệ ý kiến bộ ghế là của mình nên Ban hòa giải đã yêu cầu bà Thì mời nhân chứng là ông Huỳnh Phước Nữa đến giải quyết.

Ngày 11/6, ông Phạm Quang Đệ tiếp tục chủ trì hòa giải với sự có mặt của ông Huỳnh Phước Nữa. “Năm 1974, tôi có chở bộ ghế do anh vợ tôi là Lê Văn Hoành bán cho bà Trần Thị Thì với giá 100.000 đồng và bà Thì đã trả tiền 2 lần, mỗi lần là 50.000 đồng”, ông Nữa xác nhận tại Ban hòa giải xã Mỹ Khánh.

Tuy nhiên, ông Quới lại cho rằng bộ ghế mà ông Nữa chở qua không phải giá 100.000 đồng mà chỉ có giá 45.000 đồng và ông đã trả số tiền này cho người bán là ông Lê Văn Hoành. Ý kiến này khác với biên bản làm việc ngày 30/5 khi ông Quới nói rằng: “Vào năm 1974, tôi có bán con heo, mẹ tôi mua bộ ghế không có tiền trả nên kêu tôi trả 45.000 đồng” (đưa tiền trực tiếp cho ông Nữa).

Theo ông Phạm Quang Đệ, trong lúc hòa giải, Ban hòa giải đã nhiều lần nhắc đến “tình mẹ con” để 2 bên thỏa thuận mà thống nhất lại. Tuy nhiên, vợ chồng ông Thái Văn Quới vẫn không đồng ý trả lại bộ ghế mà yêu cầu chuyển hồ sơ lên TAND TP.Long Xuyên. Bà Trần Thị Thì vì muốn giữ lại kỷ vật của chồng nên cũng đã nộp đơn khởi kiện giành quyền sở hữu bộ ghế ra tòa và đã được thụ lý hồ sơ chờ xét xử.

Trong 10 người con còn sống của bà Thì, có 9 người xác nhận bộ ghế là do cha mẹ mình mua để trong nhà, chỉ có ông Thái Văn Quới là khăng khăng rằng do ông bỏ tiền ra mua về.

Bà Thái Thị Tiếm, người con gái đang sống chung với bà Thì, cho biết trong lúc vụ việc còn đang hòa giải, để hàng xóm khỏi cười chê, bà cùng các anh chị đã sang nhà ông Quới thỏa thuận mua lại bộ ghế với giá 1 triệu đồng mang về cho mẹ vui.

Tuy nhiên, ông Quới tuyên bố thẳng thừng: “10 triệu tao cũng không bán nói gì 1 triệu”. Thậm chí, khi hòa giải ngoài tòa, dựa vào chứng cứ, TAND TP.Long Xuyên đã khuyên vợ chồng ông Quới nên trả lại bộ ghế cho mẹ mình bởi nếu đưa ra xét xử, khả năng bà Thì thắng kiện là rất lớn.

Tuy nhiên, nàng dâu Trần Thị Nhành lập luận rằng, bà đồng ý trả lại bộ ghế cho mẹ chồng nhưng yêu cầu tòa phải ghi là… bộ ghế do vợ chồng bà cho bà Thì chứ không phải trả lại. Trước sự cố chấp của đôi vợ chồng đã ngoài 60 tuổi, TAND TP.Long Xuyên cũng “bó tay”, buộc đưa sự việc ra xét xử.

Bà Tiếm bức xúc: “Mọi người nể ông Quới là anh trai trưởng trong nhà nên việc gì cũng nhường nhịn. Ba mẹ cho vợ chồng ông đất đai, vườn tược nhiều hơn mấy anh em khác, nhưng ông cứ lấn ranh, giành đất hoài. Do không muốn hàng xóm chê cười nên chúng tôi nhường nhịn. Nay đến bộ ghế kỷ niệm của gia đình, là niềm động viên cho mẹ già, vợ chồng ổng cũng giành. Thật không chịu nổi. Đâu phải ông nghèo khó gì đâu. Nhà dư ăn dư để mà cái gì cũng muốn chiếm đoạt”.


Theo Infonet

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Phận đời nghiệt ngã sau án tử


Bản án tử hình tuyên xong, người thân của bị cáo chạy theo gọi tên bị cáo trong nước mắt. Xe tù lặng lẽ rời sân tòa, bỏ lại những bước chân xiêu vẹo, ngã sụp xuống đất. Những số phận chênh vênh cũng bắt đầu từ đây.


Mẹ và vợ con Đoàn Văn Hùng lặng lẽ rời sân tòa

Phiên tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM sáng 26-9 tuyên y án sơ thẩm tử hình về tội “Giết người” đối với Đoàn Văn Hùng. Hùng vội quay mặt lại phía sau tìm vợ con. Nhìn thấy 2 đứa con, một gần 2 tuổi, một tròn 11 tháng ngọ ngọe trong tay vợ, đôi mắt Hùng đỏ hoe. Người vợ trẻ lật đật bế con chạy theo gọi tên chồng.

2 đứa nhỏ sẽ ra sao?

Xe tù khuất dạng từ lâu, 4 người già trẻ ngồi ngẩn ngơ. Đứa con nhỏ trở mình bật khóc, vợ Hùng - Đoàn Thị Ngưu (SN 1992, ngụ tỉnh Bình Phước) - vén áo cho con bú. Cạnh bên, bà Trần Thị Xiêm, mẹ Ngưu, đút những mẩu bánh mì khô khốc mang theo từ sáng cho đứa cháu lớn. Bà Xiêm buồn bã kể lại cuộc đời cô con gái: “Nó vừa sinh ra thì bị hở hàm ếch, đã vậy tính còn gàn dở, học hết lớp 3 thì nghỉ.

Nó quen rồi lấy thằng Hùng khi chưa đủ 18 tuổi. Hai năm sau, tụi nó có 2 đứa con. Hùng ham chơi, không lo làm lụng... Tôi phải vất vả lo cho vợ chồng nó và 2 đứa nhỏ. Rồi thằng Hùng nói đi làm, tôi cũng không biết nó làm gì cho đến khi án mạng xảy ra...”.

Theo bản án, Hùng làm bảo kê cho quán karaoke Hương Tràm (thị xã Bình Long - Bình Phước). Đêm 10-10-2010, đang nhậu, Hùng nghe nói có khách quậy ở phòng 3 nên mang dao theo và kêu bạn chở về quán giải quyết. Vừa bước vào quán, nhìn thấy Trần Văn Tiến và bạn bước ra từ phòng số 3, không cần hỏi đầu đuôi, Hùng cầm dao chạy theo chém vào cổ Tiến làm anh gục chết.

Tháng 7-2011, TAND tỉnh Bình Phước tuyên phạt Hùng mức án tử hình, Hùng làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Ngồi bên vệ đường chờ xe về quê, bà Xiêm quệt nước mắt, thở dài khi được hỏi về tương lai 2 đứa cháu nhỏ. “Lúc chúng mới chào đời, nhà chùa xin nuôi nhưng tôi không chịu. Bây giờ cha nó tù tội, tôi già yếu, mẹ nó gàn dở, không biết làm gì..., chắc phải gửi chúng cho nhà chùa nuôi dạy...” - bà Xiêm nghẹn ngào. Nghe mẹ nói, mặt Ngưu rũ xuống, cô ôm khư khư đứa con nhỏ đang ngủ mê.

Trả nợ thay con

Dáng người phụ nữ nhỏ thó đứng nép bên gốc cây nhìn chằm chằm chiếc xe tù có con trai bà đang ngồi trong, khiến nhiều người phải chạnh lòng. Mai Quang Điệp và đồng bọn bị Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao xét xử về tội “Giết người”, “Cướp tài sản”. Rạng sáng 9-1-2011, sau khi nhậu xong, Điệp dùng xe máy chở bạn đi trên đường Quang Trung (quận Gò Vấp - TPHCM), thấy nhóm anh Trần Tiến Dũng chạy xe lạng lách trước mặt, Điệp chạy tới lớn tiếng chửi thề, đôi bên dẫn đến cãi vã.

Thấy nhóm Điệp có dao, nhóm anh Dũng bỏ chạy. Anh Dũng chạy không kịp nên bị đâm vào cổ dẫn đến tử vong. Gây án xong, Điệp và đồng bọn lấy xe máy của anh Dũng mang đi bán và chia nhau tiêu xài. Với hành vi côn đồ trên, Điệp bị bác kháng cáo, y án tử hình.

“Nhà tôi và nhà cháu Dũng cùng ngụ TP Bảo Lộc - Lâm Đồng, cách nhau hơn 20 km. Lúc vụ án xảy ra, gia đình tôi không biết, đến khi ba mẹ Dũng tìm đến nhà báo tin, tôi sững sờ” - bà Trần Thị Nê, mẹ Điệp, nói. Vượt qua mặc cảm, bà quyết định vay nóng 1 triệu đồng với lãi suất 10.000 đồng/ngày, một mình bắt xe lên nhà người bị hại để xin lỗi, cúng viếng.

Xét xử sơ thẩm, tòa tuyên Điệp phải bồi thường khoảng 40 triệu đồng, bà Nê chạy vạy khắp nơi được 15 triệu đồng gửi gia đình người bị hại.

“Gia đình đã bán rẫy cà phê sau nhà để chạy chữa thuốc men cho ba Điệp vì ông bị bệnh khớp nặng. Nhiều năm nay, một mình tôi làm thuê lo thuốc thang cho chồng, lo cho đứa con gái út học cao đẳng, nay phải trả nợ thay con. Con dại cái mang, giá nào cũng cố bồi thường thiệt hại cho người ta... Những khoản tiền lãi của 1 triệu đồng trước đây và 15 triệu đồng sau này đến nay vẫn chưa trả được, chỉ sợ sức tàn, tôi ngã xuống rồi, ai sẽ trả nợ thay con?” - bà quệt nước mắt nói.

“Tội ác nào cũng đều phải trả giá. Mong sao những ai có ý định phạm tội hãy nhìn vào kết thúc cay đắng mà bị cáo và gia đình họ phải gánh chịu để kịp thời thức tỉnh, dừng tay trước khi quá muộn” - một người dân tham dự phiên tòa nói.

Theo NLĐ

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Nghẹn lòng mẹ xích con điên vì tình suốt 21 năm


Sau khi con trai phát điên vì bị mối tình đầu “đá”, bà mẹ Trung Quốc đã phải nuốt nước mắt xích con trai trong phòng suốt 21 năm để ngăn anh đuổi đánh những cô gái mặc váy đỏ và hàng xóm.

 
Hong Chunlin bị xích trên giường.

Hong Chunlin, 37 tuổi, đã sống gần hết cuộc đời trong một căn phòng đổ nát ở thành phố Nam Kinh, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Cổ tay phải của Chunlin hằn những vết sẹo khá sâu cho bị xích quá lâu.

Bà mẹ Chen Jiufang buộc phải xích con để ngăn Chunlin đánh đuổi mọi người.

Tất cả mọi sinh hoạt của Chunlin đều do một tay bà mẹ Chen Jiufang, 71 tuổi, lo toan. Bà mẹ cho biết mình buộc phải làm vậy để ngăn Chunlin đuổi theo hàng xóm và có hành vi bạo lực với mọi người.

Bà Jiufang cho biết con trai bắt đầu gặp vấn đề về thần kinh từ khi anh 16 tuổi. Những triệu chứng tâm thần, bạo lực đầu tiên bắt đầu xuất hiện sau khi chàng thiếu niên Chunlin chia tay mối tình lãng mạn đầu đời.


Chunlin đã phát điên sau khi bị bạn gái "đá".

Bà Jiufang xót xa kể: “Nó chạy ra ngoài và đánh nhau với mọi người. Thế nên tôi buộc phải ngăn nó lại bằng cách giam trong nhà”.

Các thành viên trong gia đình cũng cho hay Chunlin thường bị kích động mạnh mỗi khi nhìn thấy màu đỏ bởi người bạn gái lúc phũ phàng nói lời chấm dứt mối quan hệ đã mặc một chiếc váy màu đỏ.


21 năm qua, chàng trai điên vì tình chỉ quanh quẩn trong 4 bức tường chật hẹp.

“Chúng tôi vốn là nông dân nghèo và không có đủ tiền cho con vào bệnh viện tâm thần cũng như chi trả loại thuốc mà các bác sĩ bảo có thể kiểm soát hành vi của Chunlin”, bà mẹ già khốn khổ giải thích. “Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ cho nó được sạch sẽ, an toàn và no ấm. Nhìn thấy con bị xích tôi như đứt từng khúc ruột. Nhưng nếu tôi không làm vậy nó sẽ làm chúng tôi bị thương và thậm chí là làm đau chính mình. Nó rất bạo lực”.

Bà Jiufang đã hy vọng một ngày nào đó con trai mình sẽ khỏe mạnh trở lại. Nhưng niềm hy vọng đó ngày càng xa xôi khi họ nghèo vẫn hoàn nghèo sau hơn 20 năm. Giờ bà chỉ mong có ai đó hảo tâm đến cứu giúp con trai mình.

Một người hàng xóm cũng khẳng định, trước khi Chunlin bị xích lại, anh ta rất hung hăng và thường chạy đuổi theo để đánh dân làng, đặc biệt là phụ nữ mặc váy đỏ.


TheoTTVN

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Xót thương gia cảnh chàng trai rơi khỏi cầu vì cố giữ chùm bóng bay


Vợ mang bầu trong khi 2 vợ chồng đang thất nghiệp, anh Đỗ Văn Thuận, 24 tuổi, bàn với vợ nhập bóng bay về bán cầm cự qua ngày. Tai nạn ập đến khiến anh Thuận có nguy cơ bị liệt.
Có mặt tại Bệnh viện Việt Đức - Hà Nội, PV tiếp xúc với gia đình anh Đỗ Văn Thuận ở thông Quan Thượng, xã Văn Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam - nạn nhân của vụ tai nạn vô cùng hy hữu xảy ra chiều ngày 13/9 - và được nghe câu chuyện đắng lòng về hoàn cảnh của anh này.

Trước đó, chiều ngày 13/9, khi đang ôm chùm bóng bay đi bộ qua cầu Vĩnh Tuy - Hà Nội, anh Thuận bị gió cuốn phăng chùm bóng. Sợ mất cả vốn lẫn lãi, anh Thuận cố giằng giật với gió nhưng không níu được chùm bóng bay mà bị gió lôi ngã từ trên cầu Vĩnh Tuy xuống dưới chân cầu khiến anh bị chấn thương nặng.


Sau khi được người dân đưa đến Bệnh viện đa khoa Đức Giang (Long Biên) sơ cứu, anh Thuận được chuyển gấp xuống điều trị tại Bệnh viện Việt Đức. Sáng 15/9, các bác sĩ khoa chấn thương cột sống ở Bệnh viện Việt Đức đã thực hiện ca phẫu thuật cho anh Thuận.

Anh Đỗ Văn Thuận được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức

Túc trực bên người chồng còn đang mê man trên giường bệnh, chị Lý Thị Chung (SN 1993), vợ của nạn nhân Đỗ Văn Thuận - còn chưa hết bàng hoàng, nhớ lại: “Khoảng 14h ngày 13/9, hai vợ chồng tôi cùng đi lấy bóng bay bên khu chợ Đồng Xuân về bên Long Biên bán. Khi đến chân cầu Vĩnh Tuy, gió quá mạnh khiến xe máy chòng chành. Thấy khó đi, anh Thuận bảo tôi cứ xe máy qua bên kia cầu đợi, còn anh cầm chùm bóng bay đi bộ qua cầu. Tôi đi trước nhưng đến ngang đường thấy nóng ruột, liền dừng xe quay lại nhìn mãi không thấy chồng đâu. Lo có chuyện chẳng lành tôi quay đầu xe đi ngược lại thì không thấy anh Thuận cùng chùm bóng bay đâu cả”.

Không biết chuyện gì xảy ra, chị Chung chạy ào đến bên thành cầu thì thất thần thấy anh Thuận đã nằm sõng soài bên dưới chân cầu. Chùm bóng bay bị gió cuốn xuống bên cạnh. Quá hoảng loạn, chị gào khóc kêu cứu. Rất may nhiều người đi đường đã dừng lại xuống cứu giúp cùng chị đưa anh Thuận đi cấp cứu.

Anh Thuận bị chấn thương rất nặng sau vụ tai nạn hy hữu

Chị Chung kể rằng, trước đây hai vợ chồng cùng đi làm phụ hồ rồi quen nhau và vừa mới lấy nhau được hơn 1 năm. Chị Chung hiện đang mang bầu được 4 tháng nhưng hai vợ chồng không có việc làm, cuộc sống khó khăn. Không có tiền thuê nhà trọ trên Hà Nội, 2 vợ chồng phải ở nhờ tại một gian phòng chật hẹp của người quen. Sau khi bàn tính, 2 vợ chồng quyết định đi nhập bóng bay để bán, cầm cự cuộc sống qua ngày, không ngờ lại gặp tai ương.

Cùng trong tâm trạng đau đớn, bà Đỗ Thị Thúy (SN 1967), mẹ anh Thuận nức nở: “Tối hôm 13/9, tôi đang ngồi ăn cơm thì nhận được tin báo con trai gặp tai nạn. Sáng 14/9, vào viện, tôi thấy con trai nằm bất tỉnh. Vừa nãy mổ xong bác sỹ bảo cứ nằm điều trị thôi, chứ không biết có khỏi hoàn toàn không, có nguy cơ thằng Thuận sẽ bị liệt không đi lại bình thường được”.

Anh Thuận là con trai thứ 2 trong một gia đình có 4 anh chị em. Gia đình kinh tế thuần nông, quanh năm bám víu vào mấy sào ruộng nên chưa tốt nghiệp hết phổ thông Thuận đã phải nghỉ học đi phụ hồ để phụ giúp bố mẹ và các em ăn học.

Bà Đỗ Thị Thúy xót xa bên con trai

Chi phí mổ và điều trị ban đầu cho anh Thuận đã hết 60 triệu đồng vượt quá điều kiện kinh tế của gia đình. “Cả gia đình tôi đang chạy vạy vay mượn khắp nơi để cứu cháu. Cứ tình hình này, chắc phải về quê bán đất chứ nếu không chữa trị kịp thời nó bị liệt thì đau đớn quá”, bà Thúy rầu rĩ.

Mặc dù không thể nói chuyện vì vết thương đang đau buốt, nhưng nằm trên giường bệnh, nghe thấy những lời người thân tâm sự với chúng tôi, nước mắt anh Thuận lăn dài trên má.

Theo Dân Trí

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Đắng lòng gia cảnh 3 anh em mồ côi nhặt cá nuôi thân


Mẹ mất sớm vì ung thư vú, chị gái lấy chồng, chỉ còn có bố là ông Trần Văn Hùng quanh năm xin làm thuyền viên bươn chải khắp nơi để kiếm tiền nuôi 3 đứa con tuổi ăn tuổi học. Nhưng rồi ông bố khốn khổ đó lại chết tức tưởi trong một lần đi biển, để lại 3 đứa con bơ vơ và đói khát, ngày ngày phải xuống cảng nhặt cá nuôi thân.

Ngôi nhà tồi tàn của 3 anh em mồ côi 

Về xóm 6, xã Sơn Hải (Quỳnh Lưu, Nghệ An) hỏi thăm gia đình 3 anh em mồ côi Trần Văn Lam không ai là không biết. Căn nhà cấp 4 xiêu vẹo và dột nát lúc nào cũng đóng kín cửa như nhà hoang.

“Hôm nay em xuống cảng để cùng mọi người chuẩn bị đồ đạc ngày mai ra khơi. Ở nhà chẳng có việc gì làm mà tiền mua gạo thì hết sạch rồi, em phải xin họ đi biển để kiếm tiền về nuôi các em…” – Trần Văn Lam nói bập bẹ và đứt quãng một cách khó khăn.

Trong hai đứa em của Lam, bé Trần Thị Thắng mới 8 tuổi nhưng đã sớm đóng vai nội trợ trong gia đình. Ngày ngày, Thắng cùng với đứa em út là Trần Văn Cảnh (6 tuổi) dắt nhau xuống cảng Lạch Quèn nhặt cá, được bao nhiêu về chia ra một nửa đi bán kiếm ít ngàn mua gạo, phần còn lại làm thức ăn cho 3 anh em.

“Bữa ni vừa tròn 50 ngày bố cháu mất, hồi sáng thắp hương cháu đã khấn bố phù hộ cho bọn cháu nhặt được nhiều cá để về đi chợ bán mua gạo. Nhờ bố phù hộ, 2 chị em cháu đã nhặt được nhiều hôm qua” – câu nói hồn nhiên của đứa bé 6 tuổi khiến chúng tôi nuốt nghẹn.

Vừa trò chuyện với chúng tôi một lát, Cảnh đã chạy vội ra sân còng lưng bê xô nước vào để rửa chén bát. Hai chị em loay hoay chế biến “thực đơn” cho bữa trưa gồm 1 bó rau khoai và 2 con cá trích.

Mới 8 tuổi trở thành nội trợ

Ông Nguyễn Văn Thấy, chủ tịch hội nghề cá xã Sơn Hải cho biết, gia đình ông Trần Văn Hùng (bố 3 anh em – pv) trước nay sống nhờ tiền đi biển của ông Hùng. “Gia đình này luôn thuộc diện đặc biệt khó khăn của xóm và xã. Đã thế, vợ ông Hùng là bà Trần Thị Hiền lại mắc phải căn bệnh ung thư vú, phải chạy chữa khắp nơi nhưng không khỏi. Bà Hiền mất để lại một khoản nợ lớn càng khiến mấy bố con thêm đói khát.

Cách đây gần 2 tháng, ông Trần Văn Hùng trong lúc đánh cá ngoài khơi đã vô tình bị điện giật chết. Từ đó gia cảnh của các cháu càng trở nên điêu đứng”- ông Thấy nói với phóng viên.

Mặc dù gia cảnh nghèo khó nhưng 2 chị em Trần Thị Thắng và Trần Văn Cảnh đều học rất giỏi, được nhận giấy khen của nhà trường. Nhắc đến đây, Trần Văn Lam đã sụt sùi muốn khóc: “Em bỏ học từ lớp 7 vì nhà không có điều kiện học lên nữa. Lúc đó em nghĩ sẽ phụ giúp bố kiếm tiền nuôi các em ăn học cho tử tế. Nhưng rồi ông trời lại bắt bố em đi mất, một mình em làm lụng kiếm đủ tiền mua gạo đã khó, lấy đâu ra tiền cho các em đi học. Càng nghĩ càng thương 2 đứa em quá anh à !”.

3 anh em mồ côi đói khát và nguy cơ thất học

Bé Trần Văn Cảnh vừa “phụ giúp” chị nấu ăn xong, vội cầm tờ giấy khen của nhà trường ra hồn nhiên khoe với chúng tôi: “Năm lớp 1 vừa rồi cháu được tuyên dương học sinh giỏi, bố hứa sẽ mua cho cái xe đạp đi học. Nhưng bố mất rồi nên anh trai nói năm tới cố gắng học giỏi anh sẽ mua cho”.

Nghe em nói thế Trần Văn Lam cứ ngồi rưng rưng nước mắt. Ông Nguyễn Văn Thấy nói hộ: “Hoàn cảnh của các cháu nghèo đói thế nào thì các chú đã biết, lãnh đạo xã và bà con hàng xóm đã cố gắng cưu mang nhưng không xuể. Thông qua báo VietNamNet, chúng tôi hi vọng sẽ có những tấm lòng hảo tâm thương đến hoàn cảnh đói nghèo và tội nghiệp của các cháu

Theo Tintuconline

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.