Hiển thị các bài đăng có nhãn khoa-hoc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khoa-hoc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Những bí mật xấu hổ của tàu ngầm Trung Quốc


Bấy lâu nay, dư luận quốc tế thường cho rằng tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc là nhắm đến vùng ngư trường rộng lớn và nguồn dầu mỏ, khí đốt dồi dào. 


Dù có đội tàu ngầm khá hùng hậu nhưng hải quân Trung Quốc vẫn bị coi thường trên khắp thế giới.

Điều này không sai nhưng trong con mắt của các nhà quân sự thế giới, việc muốn biến Biển Đông thành “ao nhà” còn nhằm phục vụ một mục đích khác của hải quân Trung Quốc: biến vùng biển này thành một hải cảng an toàn khổng lồ cho các hạm đội tàu ngầm “ồn ào” của họ. Và đó cũng chính là lý do vì sao Trung Quốc cố làm mọi cách để ngăn cản hải quân các nước khác xuất hiện trong vùng biển này.

Theo các chuyên gia quân sự, các tàu ngầm nguyên tử có mang theo tên lửa đạn đạo (SSBN) của Trung Quốc hiện vẫn chưa thể khắc phục được điểm yếu chết người là độ ồn quá cao. Nếu các SSBN này muốn tiếp cận một mục tiêu nào đó, chúng rất dễ bị phát hiện và trở thành mồi ngon cho các hệ thống chống tàu ngầm vốn đã khá hiện đại của Mỹ hay phương Tây. Với khoảng cách từ Biển Đông đến các mục tiêu trên lãnh thổ Mỹ là khoảng 13.000 km và tầm bắn tối đa của các tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm là 11.000 km, Trung Quốc sẽ có lợi thế rất lớn trong kế hoạch tạo ra một lực lượng “răn đe” với Mỹ chỉ với một nỗ lực nâng tầm bắn của tên lửa thay vì một nhiệm vụ khó khăn hơn rất nhiều là chế tạo ra những chiếc tàu ngầm có độ ồn thấp, có thể qua mặt hệ thống cảnh báo sớm của các tàu ngầm Mỹ hay sự phát hiện của các máy bay trinh sát hiện đại.

Nhưng công việc cải tiến và nâng tầm bắn của các tên lửa đạn đạo cũng không hề dễ dàng đối với Trung Quốc. Trong nhiều năm qua, quân đội nước này đã nỗ lực thử nghiệm và phát triển dòng tên lửa JL-2 (Julang-2), loại tên lửa đạn đạo có thể phóng từ biển (SLBM) nhưng kết quả không được như mong đợi.

Tên lửa JL-2 có trọng lượng 42 tấn, tầm bắn 8.000 km và là một phiên bản dùng cho hải quân của loại tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) DF-31. Nếu JL-2 thành công Trung Quốc có thể sử dụng trên các SSBN lớp 094 và nhắm tới bất kỳ mục tiêu nào trên đất Mỹ. Mỗi chiếc SSBN lớp 094 có thể mang theo 12 tên lửa loại này. Đáng lẽ, JL-2 đã phải được đưa vào sử dụng từ 4 năm trước nhưng các cuộc thử nghiệm liên tiếp thất bại nên giờ này hải quân Trung Quốc đành phải xếp chúng vào dạng “dự án treo”.

Một vụ phóng thử tên lửa đạn đạo từ tàu ngầm JL-2 của Trung Quốc được tường thuật trên đài truyền hình trung ương.

Không có SLBM nên đến nay gần như toàn bộ các SSBN của Trung Quốc vẫn chỉ để làm cảnh. Đáng xấu hổ hơn nữa, chính bản thân các tàu ngầm của Trung Quốc cũng tỏ ra thiếu độ tin cậy. Đến nay, Trung Quốc đã tự sản xuất được 2 thế hệ tàu ngầm SSBN. Thế hệ thứ nhất được ra đời từ những năm 1980 thuộc lớp 092 nhưng nó có quá nhiều vấn đề nên không được hải quân Trung Quốc sử dụng trong các nhiệm vụ thực tế mà chỉ được dùng để phục vụ công tác huấn luyện trong những vùng biển gần bờ. Trung Quốc chỉ sản xuất duy nhất 1 chiếc SSBN lớp 092 nhưng kể cả đến thế hệ SSBN lớp 094 cũng mang trên mình không ít những vấn đề kỹ thuật.

Có một nỗi xấu hổ nữa của các tàu ngầm Trung Quốc mà hải quân nước này cố tình giấu nhẹm đi là những chiếc SSBN lớp 093 bị giới công nghệ quốc phòng thế giới vạch mặt là “quá giống những chiếc tàu ngầm Victor III lớp SSN đã có hơn 30 năm tuổi của hải quân Nga”. “Chỉ cần nhìn qua người ta cũng thấy chiếc tàu ngầm lớp 093 của Trung Quốc chẳng qua chỉ là chiếc Victor III có gắn thêm khoang phóng tên lửa”, một chuyên gia về tàu ngầm của Mỹ phát biểu.

Bước sang thế hệ SSBN lớp 094, thiết kế của tàu ngầm Trung Quốc vẫn gần như không có gì thay đổi nhiều và đặc biệt là thiết kế dựa trên tàu ngầm lớp SSN có trang bị thêm khoang phóng tên lửa là một “thủ thuật” mà Mỹ đã sử dụng từ những năm 1950 khi họ sản xuất những chiếc SSBN đầu tiên. Vậy mà phải đến năm 2006, chiếc SSBN lớp 093 đầu tiên của Trung Quốc mới chính thức được đưa vào hoạt động và SSBN lớp 094 chỉ khác là có kích thước lớn hơn với lượng giãn nước lên tới 9.000 tấn.

Hối hả phát triển SSBN lớp 094 và tên lửa JL-2 với dự tính là có thể nhắm tới các mục tiêu trên đất Mỹ sẽ giúp cho Trung Quốc trở nên tự tin hơn khi “nói chuyện phải quấy” với nước này. Nhưng đến nay, sau khi những chiếc SSBN lớp 094 đã đi vào phục vụ được 3 năm, chúng vẫn phải hoạt động chay (không mang theo tên lửa hạt nhân).

Dẫu vậy, ngay khi vừa cho hạ thủy được 2 chiếc tàu ngầm lớp 093, Trung Quốc đã tỏ ra khá “vênh vang” mặc dù họ biết thừa rằng những chiếc SSBN này có độ ồn quá lớn và một danh sách dài những điểm yếu kỹ thuật chưa thể khắc phục. Một số nguồn tin cho biết, ngoài SSBN lớp 094, hiện Trung Quốc cũng đang rất tích cực trong việc phát triển các thế hệ tiếp theo như lớp 095 và có thể là cả lớp 096.

Sau 3 năm hoạt động, tàu ngầm lớp 094 của Trung Quốc vẫn chưa được trang bị tên lửa JL-2


Để phát triển và sản xuất những chiếc tàu ngầm lớp 093, 094 Trung Quốc đã mất cả một thập kỷ. Đơn cử như với mẫu SSBN lớp 094, Trung Quốc đã khởi động từ những năm 1990 nhờ vào những công nghệ mua từ Nga và một số công nghệ do họ tự phát triển được nhờ rút kinh nghiệm từ các thế hệ trước nhưng sau đó nhiều năm, những chiếc tàu ngầm này liên tục xuất hiện lỗi kỹ thuật. Có điều, với quyết tâm “thất bại là mẹ thành công”, Trung Quốc vẫn tiếp tục theo đuổi việc xây dựng một lực lượng tàu ngầm hùng mạnh, đủ sức đối đầu với Mỹ. Giới tình báo Mỹ gần đây báo cáo cho biết, Trung Quốc đang tập trung vào mẫu thiết kế SSBN lớp 096 hoàn toàn mới đồng thời họ cũng đã thu được những thành tựu rất đáng kể từ các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa phóng từ mặt đất nên việc họ thành công trong việc cải biến SLBM chỉ còn là vấn đề thời gian.Để dọn đường cho thành công này, trước tiên Trung Quốc phải giữ cho được Biển Đông, các quan chức tình báo và quân đội Mỹ nhận định.

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Phụ nữ ngửi thấy mùi sợ hãi ở đàn ông


Một nghiên cứu mới cho thấy rằng con người có thể truyền nỗi sợ hãi cho nhau thông qua mùi.

Cảm giác sợ hãi có thể "lây" qua mùi.

Theo tạp chí Live Science, các nhà khoa học thuộc trường đại học Utrecht (Hà Lan) tin rằng nỗi sợ hãi của con người có thể lây lan bằng mùi cơ thể, đó có thể coi là một phần của “giao tiếp bằng mùi hương”.

Tác giả chính của nghiên cứu này, ông Gun Semin cho hay: “Những phát hiện mới hoàn toàn trái ngược với một giả định được chấp nhận rộng rãi rằng con người chỉ có thể giao tiếp thông qua ngôn ngữ và thị giác”.

Để tiến hành nghiên cứu, các nhà khoa học đã lấy mẫu mồ hôi từ nách của nhiều người đàn ông khác nhau khi họ xem những cảnh trong bộ phim kinh dị hoặc những hình ảnh ghê tởm làm họ phẫn nộ.

Sau đó, những chuyên gia nghiên cứu đã cho 36 người phụ nữ thực hiện một bài kiểm tra thị lực, đồng thời những người phụ nữ này đã được cho hít những mẫu mồ hôi trên mà không hề biết.

Kết quả cho thấy đồng tử những người phụ nữ này mở to một cách đột ngột tỏ vẻ sợ hãi khi hít phải mùi mồ hôi của những quý ông xem phim kinh dị, còn đối với những mẫu “ghê tởm”, những người phụ nữ này nhăn mặt tỏ vẻ ghê sợ một điều gì đó.

Ông Semin kết luận: “Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy rằng những cảm xúc có thể lây lan qua mùi. Điều này sẽ quyết định một phần xu hướng cảm xúc của mọi người ở những nơi đông đúc”.

Giải mã hiện tượng "tình yêu sét đánh"


Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên hay còn gọi là "tình yêu sét đánh" hoàn toàn có thể xảy ra với bạn nhờ hoạt động của phần vỏ não trước trán - vùng não vừa được phát hiện đóng vai trò chủ chốt trong quá trình ra quyết định liên quan đến tình cảm lãng mạn.



Theo một nghiên cứu mới của các nhà khoa học Ireland, các phần khác nhau thuộc vùng vỏ não trước trán, chịu trách nhiệm đưa ra phán xét nhanh chóng về sự hấp dẫn thể chất cũng như ai là "một nửa" của chủ thể chỉ trong vòng vài miligiây nhìn thấy một gương mặt mới. Đây là nghiên cứu đầu tiên sử dụng việc hẹn hò trong thế giới thực để tìm hiểu xem bộ não ra các quyết định tình cảm nhanh chóng như thế nào.

Nhóm nghiên cứu đã tiến hành thí nghiệm với 78 phụ nữ và 73 nam giới độc thân cũng như không đồng tính. Những người tình nguyện được yêu cầu tham gia một buổi hẹn hò cấp tốc, trong đó, họ sẽ đi vòng quanh phòng và trò chuyện với mỗi người khác giới trong vòng 5 phút. Sau khi gặp vào chào hỏi, họ đã điền vào các mẫu phiếu chỉ rõ bản thân muốn gặp lại bạn khác giới nào.

Trước khi buổi hẹn hò diễn ra, nhóm nghiên cứu đã tiến hành chụp ảnh não của những người tình nguyện. Sử dụng máy chụp cộng hưởng từ chức năng (fMRI), các nhà khoa học sau đó đã ghi lại hoạt động não của các đối tượng nghiên cứu khi họ nhìn thấy ảnh của những người sẽ gặp trong buổi hẹn hò. Đối với mỗi bức ảnh, những người tình nguyện có vài giây để đánh giá, với thang điểm từ 1 - 4 về mức độ mong muốn tăng dần cho việc hẹn hò với người trong ảnh. Họ cũng thông báo đánh giá của bản thân về sức hấp dẫn thể chất cũng như mức độ đáng yêu của đối tượng trong ảnh.

Nhóm nghiên cứu phát hiện, khi cuộc hẹn hò cấp tốc diễn ra vài ngày sau đó, khi những người tình nguyện có cơ hội "mặt đối mặt" với các đối tượng trong ảnh, họ nhìn chung tỏ ra "trung thành" với ấn tượng ban đầu từ việc ngắm ảnh. Gần 63% khoảng thời gian, những người tình nguyện dành để tiếp xúc với đối tượng mà mình "đã có tình ý" qua ảnh và rốt cuộc cũng có quyết định trùng khớp sau 5 phút gặp gỡ chớp nhoáng.

Trang Live Science dẫn lời Jeffrey Cooper, một thành viên nhóm nghiên cứu, cho biết, những người tình nguyện thấy "tâm đầu ý hợp" với một đối tượng tình nguyện khác giới khác trong phạm vi cuộc nghiên cứu thực tế cũng trao đổi số điện thoại với nhau, và khoảng 10% - 20% số cặp đôi này đã liên lạc lại sau đó.

Điều khiến các nhà khoa học vô cùng thích thú là khám phá về cách thức bộ não đã đưa ra quyết định "tình yêu sét đánh". Họ phát hiện mối liên hệ giữa một vùng nhất định trong phần vỏ não trước trán có tên gọi paracingulate cortex với những quyết định cuối cùng của chủ thể về việc hẹn hò. Vùng não này cũng đã tăng hoạt động khi những người tình nguyện nhìn thấy ảnh về đối tượng mà về sau họ xác nhận là "một nửa" của mình qua gặp mặt trực tiếp.

"Chúng tôi cho rằng, quá trình này đặc biệt liên quan đến việc so sánh các khả năng trong hàng loạt lựa chọn hoặc với một dạng tiêu chuẩn nào đó", nhà nghiên cứu Cooper nói thêm.

Trong khi đó, vùng vỏ thùy giữa trán (ventromedial prefrontal cortex) cũng đặc biệt trở nên năng động khi những người tình nguyện nhìn thấy gương mặt mà họ cho là hấp dẫn và cũng nhận được sự đồng tình của hầu hết số người khác. Khi họ chiêm ngưỡng một khuôn mặt tự bản thân đánh giá là hấp dẫn nhưng không nhận được sự đánh giá cao của những người khác, một vùng não khác của chủ thể sẽ được kích hoạt: rostromedial prefrontal cortex.

Nhóm nghiên cứu kết luận, trong vài mili giây đầu tiên khi nhìn thấy khuôn mặt mới, chúng ta sẽ đánh giá về sức hấp dẫn thể chất. Tuy nhiên, vùng rostromedial prefrontal cortex sẽ phân tích sâu hơn và nhanh chóng tìm ra câu trả lời xem liệu người đó có "hợp" với chủ thể không. Đây là các quá trình riêng rẽ trong đầu chủ thể và giúp chủ thể tìm được "một nửa" của mình chỉ trong chớp nhoáng.

 

Bài Ngẫu Nhiên

Blogger news

Bài Ngẫu Nhiên

Bài Ngẫu Nhiên

Được tạo bởi Blogger.